Truyện kiếm hiệp : Ngọc kiếm ly hồn tiêu (hồi 7) | Diễn đàn thủ thuật | Thủ thuật tin học |Forum chia sẻ và trao đổi thủ thuật

Truyện kiếm hiệp : Ngọc kiếm ly hồn tiêu (hồi 7)

Thảo luận trong 'Truyện kiếm hiệp , Tiểu thuyết' bắt đầu bởi diendanthuthuat, 5 Tháng mười hai 2014.

Lượt xem: 220

  1. Đăng ngày 5 Tháng mười hai 2014 #1

    diendanthuthuat

    Administrator

    Số bài viết: 1,354
    Đã được thích: 4
    Điểm thành tích: 60
    Giới tính: Nam
    Truyện kiếm hiệp : Ngọc kiếm ly hồn tiêu (hồi 7)
    Hồi 7
    Bởi cửa sổ và hai cửa trước và sau xe đều bị vải đen phủ kín nên trong xe tối om, Sở Thiên Vân nếu không nhờ nội công thâm hậu e rằng ngay cả Bạch Mai ngồi đối diện cũng chẳng trông thấy rõ.
    Xe ngựa lao nhanh đi trên đường phẳng không bao lâu thì rẽ sang một con đường nhỏ, qua tình trạng lắc lư chao đảo của xe ngựa, chứng tỏ đang đi trên đường núi gập ghềnh.
    Sau đó xe ngựa rẽ đông ngoặt Tây rất nhiều lần, Sở Thiên Vân không còn phân biệt được xe ngựa đi về hướng nào nữa. Lòng chàng rối như tơ vò, nghiêng người về phía cửa sổ xe. Nhưng tay chàng chưa kịp chạm vào bức màn đen dày, một bàn tay mềm mại đã đặt lên lưng bàn tay chàng ngẩng lên nhìn chỉ thấy Bạch Mai nhoẻn cười nói :
    - Sở tướng công nên giữ đúng lời giao ước là hơn!
    Sỏ Thiên Vân hết sức bội phục trí khôn và động tác nhanh nhẹn của Bạch Mai song chàng bất giác động tâm bởi lòng bàn tay Bạch Mai ướt đẫm mồ hôi.
    Một người có hỏa hầu tương đối về nội ngoại công nơi lòng bàn tay rất hiếm khi toát mồ hơi trừ khi nào quá hồi hộp hay khiếp sợ.
    Bạch Mai tuy tuổi chưa đầy hai mươi nhưng Sở Thiên Vân nhận thấy trình độ võ công của nàng dù chưa được kể là xuất thần nhập hóa thì cũng đủ liệt vào hạng cao thủ bậc nhất.
    Trong khi trách nhiệm của nàng lúc này chẳng qua chỉ là đưa mình đến nơi chỉ định của thủ lĩnh xong là hoàn thành nhiệm vụ. Theo bề ngoài thì mọi sự đều tiến hành một cách thuận lợi mình không hề gây ra hay đòi hỏi điều gì khó khăn vậy thì sao nàng ta lại hồi hộp đến toát mồ hôi tay thế này?
    Bạch Mai lập tức cảnh giác đế điều ấy vội rụt tay về.
    Sở Thiên Vân chặm chặp nhìn nàng mỉm cười nói :
    - Trong giao ước giữa chúng ta dường như không có điều ấy!
    Bạch Mai ung dung đáp :
    - Cứ kể như là phụ thêm vậy.
    Sở Thiên Vân cười khẩy thăm dò :
    - Theo lời cô nương cuộc hành trình của chúng ta rất xa phải không?
    Bạch Mai gật đầu :
    - Đúng vậy…
    Đoạn chỉ tay vào góc xe nói tiếp :
    - Kia có lương khô để ăn dọc đường khi đến nơi tệ thượng sẽ có thịnh yến khoản đãi.
    Sở Thiên Vân lắc đầu cười :
    - Kẻ luyện võ không ăn năm ba ngày cũng chẳng hề gì, tại hạ đâu có bận tâm chuyện ăn uống… nhưng có điều.. đường xa mà chui rúc trong xe như địa ngục thế này, đối diện với giai nhân mà chẳng được tâm sự thì thật buồn chết.
    Bạch Mai mỉm cười :
    - Thì ra tướng công không chịu được buồn tẻ.
    Sở Thiên Vân cười phấn khởi :
    - Có lẽ cô nương cũng vậy phải không?
    Bạch Mai lộ vẻ bất đắc dĩ :
    - Thôi được, Sở tướng công có gì xin cứ nói chỉ cần tiểu nữ có thể trả lời nhất định sẽ khiến tướng công hài lòng.
    Sở Thiên Vân gật đầu cười :
    - Phương danh của cô nương không phải là giả chứ?
    Bạch Mai ngẩn người :
    - Tướng công nghĩ là tiểu nữ có lý do để thay danh đổi tánh ư? Cô nương nội ngoại công đều thuộc hàng cao thủ bậc nhất võ lâm, nhưng phương danh thì… xa lạ quá, nên tại hạ mới sanh lòng hoài nghi.
    Bạch Mai hé môi cười :
    - Cõi đời bao la có biết bao nhiêu cao nhân dị sĩ, người như tiểu nữ lại nhiều vô số kể, dù là người ngang dọc giang hồ cũng chẳng dám nói là biết hết tất cả nhân vật võ lâm thiên hạ, tướng công bao nhiêu tuổi biết được bao nhiêu người trong giới võ lâm?
    Sở Thiên Vân đỏ mặt, tần ngần một chút mới nói :
    - Lệnh tôn danh húy xưng hô thế nào?
    Bạch Mai giật mình :
    - Điều ấy…
    Sở Thiên Vân cười khẩy :
    - Không tiện trả lời phải không?
    Bạch Mai đanh mặt :
    - Chúng ta đâu cần phải nói đến điều ấy!
    Sở Thiên Vân khẽ thở dài :
    - Vậy cuộc trò chuyện câu chúng ta đành phải ngưng lại nửa chừng rồi.
    Bạch Mai ngạc nhiên :
    - Vì sao vậy?
    - Cô nương nhiều điều kiêng kỹ quá ngay cả danh tánh song thân mà cũng chẳng dám thổ lộ nếu như tại hạ hỏi đến danh tánh quý chủ nhân hay về quá trình tham gia bang phái này của cô nương chắc chắn sẽ không được trả lời.
    - Tướng công biết vậy tốt lắm… chúng ta có rất nhiều đề tài để nói, chẳng hạn như danh lam thắng cảnh, phong tục tập quán các nơi cùng những sự kiện trọng đại trong võ lâm xưa nay còn như để tài chỉ xoay quanh tiểu nữ thì dĩ nhiên phải bế tắc thôi.
    Sở Thiên Vân ngẫm nghĩ một lát :
    - Thôi được, vậy thì tại hạ nói về một sự kiện trọng đại trong võ lâm có gì sai sót xin cô nương chỉ giáo được chăng?
    - Tướng công nói đi…
    - Chừng hơn ba trăm năm trước trong võ lâm có xảy ra một cuộc thảm sát đẫm máu, số người chết lên đến hàng vạn, khiến giang hồ điên đảo, võ lâm điêu đứng…
    Bạch Mai nhếch môi cười :
    - Rõ là chuyện mới lạ!
    Sở Thiên Vân tảng lờ nói tiếp :
    - Sự kiện bi thảm năm ấy là do một kẻ táng tâm bệnh cuồng vọng đồ thống trị võ lâm xưng bá giang hồ cậy vào thần công tà môn y khiến quần hùng táng đởm kinh tâm rất nhiều cao thủ cả chính lẫn tà đều lần lượt bị y thu gom dưới trướng, giang hồ võ lâm đầy gió tanh mưa máu cô nương biết môn phái ấy tên là gì không?
    Bạch Mai cười nói :
    - Chưa nghe thấy bao giờ!
    Sở Thiên Vân hạ thấp giọng :
    - Vạn Tà môn!
    Bạch Mai giật nảy mình như bị chạm điện, sắc mặt tái nhợt hồi lâu mới nói :
    - Nói càn, rõ ràng tướng công đã bịa đặt!
    Sở Thiên Vân cười hàm súc :
    - Bịa đặt hay sự thật cũng được, cô nương có biết môn phái tà ma ấy sau cùng đã bị tiêu diệt như thế nào không?
    Bạch Mai lạnh lùng :
    - Hãy nói về chuyện khác là hơn tiểu nữ không có hứng thú về những điều nhảm nhí ấy!
    Sở Thiên Vân thấp giọng nói tiếp :
    - Nhưng ngay khi môn phái ấy sắp nuốt chửng võ lâm thì lại bị hủy diệt trong tay một thiếu nữ…
    Bỗng ngừng lời lưu ý quan sát thần sắc của Bạch Mai. Bạch Mai ngoảnh mặt đi nơi khác cười gượng gạo nói :
    - Tướng công rõ là càng nói càng huyền bí!
    Sở Thiên Vân nghiêm túc :
    - Sự thật đúng như vậy, thiết nữ ấy tuổi còn rất trẻ võ công kém xa ma đầu kia nhưng quả thật đúng là ma đầu lại đã chết trong tay thiếu nữ ấy, thế là mây tan mưa tạnh thiên hạ thái bình.
    Bạch Mai trầm ngâm một hồi lâu mới nói :
    - Bất luận là thật hay giả thiếu nữ kia cậy vào gì mà chinh phục được ma đầu ấy, nữ sắc ư?
    - Lời đồn đại không được tường tận, nhưng theo suy luận thì ngoại trừ mỹ sắc ít ra cũng còn nhờ vào sự thông minh cơ trí nữa.
    Bạch Mai lại giật mình :
    - Thiếu nữ kia hẳn là người rất được ma đầu ấy tin cậy chứ như nàng ta muội không có cơ hội tiếp cận ma đầu ấy thì cũng chẳng thể nào làm gì được.
    Sở Thiên Vân nhìn chốt và mặt Bạch Mai chậm rãi nói :
    - Nàng ta vẫn còn có rất nhiều biện pháp chẳng hạn như gây sóng gió trong hàng ngũ thuộc hạ của ma đầu ấy, tạo ra xung đột, liên hệ với các cao thủ chính phái…
    Bạch Mai bỗng nhíu mày quát :
    - Im ngay!
    Sở Thiên Vân sửng sốt :
    - Tại hạ kiến giải không đúng sao?
    Bạch Mai giọng lạnh toát :
    - Cuộc nói chuyện đến đây là dứt không được nói bừa nữa!
    Sở Thiên Vân cười nhạt :
    - Tại hạ nói đã đủ rõ rồi, sự kiện võ lâm ấy theo tại hạ biết thì cũng chỉ có vậy thôi!
    Đoạn quả nhiên ngậm thinh không nói nữa, hai mắt nhắm hờ như đang vận công điều tức.
    Bạch Mai cũng ngồi im lặng, bề ngoài trông hai người rất bình thản song thật ra trong lòng đều theo đuổi ý nghĩ riêng thắc thỏm lo âu.
    Sở Thiên Vân thầm nhủ :
    - “Cô gái này cũng rất khó khai thác nhưng có hai điều mình có thể xác định một là nàng có cười nói thản nhiên xong giữa chân mày luôn bộc lộ một vẻ u uất hai là qua lời nói của nàng ta có thể nhận thấy nàng ta rất mâu thuẫn”.
    Hai người không nói gì với nhau nữa mặc cho thời gian chậm chạp trôi qua chỉ có tiếng vó ngựa hối hả phóng đi trên đường núi gập ghềnh. Chừng ba giờ sau, trời đã hừng sáng, ánh sáng lờ mờ xuyên qua màn cửa sổ nhưng xe ngựa vẫn tiếp tục lao nhanh đi.
    Sở Thiên Vân suy luận về mọi tình huống có thể xảy ra nếu như đến lúc ấy Tam Thanh và Song độc không có mặt mà Chưởng môn Vạn Tà môn lại nhất quyết đòi kiểm tra Ly Hồn tiêu trước thì phải ứng phó cách nào?
    Lén đưa mắt nhìn Bạch Mai thấy nàng tuy nhắm mắt nhưng mi mắt không ngừng động đậy, chứng tỏ lòng nàng cũng hết sức rối rắm.
    Lát sau xe ngựa bỗng chạy chậm lại, qua mức độ lắc lư, chứng tỏ đoạn đường núi này hết sức khó đi, rồi cuối cùng xe ngựa cùng dừng lại.
    Sở Thiên Vân mỉm cười nói :
    - Đã đến Tổng đàn của quý phái rồi ư?
    Bạch Mai thoáng giật mình :
    - Chỉ là một địa điểm trao đổi thôi, đâu nhất thiết là phải Tổng đà mới được.
    Sở Thiên Vân quả quyết :
    - Nhưng tại hạ tin chắc nơi đây chính là Tổng đà.
    Bạch Mai ngơ ngẩn :
    - Dựa vào đâu cơ chứ?
    Sở Thiên Vân nhếch môi cười :
    - Cô nương là người thông minh đâu cần tại hạ phải nói nhiều. Nếu chỉ là một địa điểm trao đổi thì chỉ cần chọn một nơi bí mật nào đó là được rồi hà tất phải vất vả đi suốt mấy trăm dặm đường đang đêm thế này.
    Bạch Mai miễn cưỡng cười :
    - Tùy Sở tướng công muốn nghĩ sao cũng được.
    Đoạn từ bên cạnh lấy ra một mảnh vải xanh nói tiếp :
    - Sở tướng công còn phải chịu khuất tất chút nữa.
    - Định bịt mắt tại hạ chứ gì?
    - Có điều đắc tội, xin lượng thứ cho.
    Sở Thiên Vân hạ giọng thật thấp :
    - Vậy càng chứng thực suy đoán của tại hạ, nơi đây chính là sào huyệt của quý chủ nhân.
    Bạch Mai thoáng chau mày lặng thinh, đứng lên đi đến bên Sở Thiên Vân, bịt mắt chàng lại, mảnh vải xanh quấn quanh đến ba vòng không chừa chút khe hở nào khiến chàng hệt như người mù, chỉ còn có thể nhờ vào thích giác phân biệt mọi sự xung quanh.
    Bịt mắt xong của xe liền được mở ra Sở Thiên Vân tuy không nhìn thấy xong nhờ vào thính giác linh mẫn chàng vẫn có thể nhận biết rất rõ. Chỉ nghe tiếng bước chân nặng nề của hai người bước lên xe, một người cao giọng nói :
    - Bạch cô nương đã phải vất vả quá!
    Bạch Mai khẽ cười :
    - Sở đại hiệp võ công cao cường, vạn nhất xảy ra điều gì sơ sót chúng ta không gánh nổi tội đâu.
    Hai người đồng thanh nói :
    - Bạch cô nương yên tâm đã đến đây rồi tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được.
    Sở Thiên Vân chỉ cảm thấy hai cánh tay khỏe mạnh luồn qua nách mình dìu xuống xe sải bước đi nhanh.
    Chàng cảm nhận được ngoài hai người kềm dìu chàng đi còn có một người nữa sóng vai đi với Bạch Mai ở phía sau cách chừng một trượng.
    Đường đi hết sức gồ ghề như đang đi lên một ngọn núi hiểm trở nên tốc độ đi của họ rất chậm.
    Lát sau đường đi bằng phẳng hơn như đã đến một nơi ở lưng núi.
    Bên tai chỉ nghe tiếng gió nhẹ và tiếng tùng reo vang hiển nhiên họ đã tiến vào một khu rừng tùng.
    Bỗng sau lưng vang lên bịch một tiếng dường như một trong số Bạch Mai và người kia đã ngã xuống.
    Đang khi sửng sốt, Sở Thiên Vân lại nghe hai người kềm giữ mình cùng ngoảnh lại nhìn ra sau khinh hãi nói :
    - Bạch cô nương… sao…
    Chưa dứt lời hai người đã buông Sở Thiên Vân ra ngã lăn xuống đất, hiển nhiên đã bị điểm huyệt.
    Sở Thiên Vân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ vội nhanh chóng cởi bỏ tấm vải xanh bịt mắt.
    Quả nhiên đang ở trong một khu rừng tùng rậm rạp tuy đang lúc giữa trưa mà vẫn âm u ghê rợn.
    Bốn bề núi non trùng điệp hiển nhiên đã vào trong thâm sơn. Người đi cùng Bạch Mai là gã hán tử đánh xe còn kềm giữ chàng là hai gã đại hán trung niên áo xanh ba người đều bị điểm huyệt nằm yên dưới đất. Qua màu da của ba người rõ ràng đều đã bị điểm vào tử huyệt. Bạch Mai mặt mày tái nhợt song trên môi lại treo một nụ cười sắc lạnh và kiên quyết.
    Sở Thiên Vân xúc động nhìn nàng nói :
    - Bạch cô nương chính lời nói của tại hạ đã khiến cô nương có quyết định như vậy ư?
    Bạch Mai vội xua tay khẽ nói :
    - Hãy mau giúp tiểu nữ xử lý ba người này rồi hãy nói.
    Đoạn xách lấy người đánh xe phóng đi vào sâu trong rừng. Sở Thiên Vân cũng liền mỗi tay xách một người áo xanh nối gót theo sau Bạch Mai.
    Băng qua khu rừng tùng à một vực thẳm. Một thác nước từ trên đỉnh núi đổ xuống chỉ nghe tiếng nước rì rầm sau không thấy đáy.
    Bạch Mai chẳng chút do dự vung tay ném người đánh xe xuống dưới thác nước. Sở Thiên Vân cũng bắt chước theo ném hai gã đại hán áo xanh xuống vực thác.
    Bạch Mai thở phào một hơi dài quay sang Sở Thiên Vân trầm giọng nói :
    - Đi theo tiểu nữ mau.
    Đoạn quay người phóng trở vào rừng tùng Sở Thiên Vân vội như bóng với hình đuổi theo sau.
    Khu rừng tùng này rộng chừng năm mươi mẫu cành lá rậm rịt ánh sáng không lọt vào được.
    Bạch Mai chọn một cây tùng già rậm rạp nhất phi thân lên ngọn cây ẩn nấp.
    Sở Thiên Vân theo sau đến nơi mỉm cười nói :
    - Đây chính là địa điểm trao đổi ư?
    Bạch Mai thần sắc căng thẳng gượng cười :
    - Giá như công tử có Ly Hồn tiêu thì tiểu nữ cũng đâu phá hoại đại sự của tướng công…
    Đoạn đưa mắt nhìn vào lòng Sở Thiên Vân nói tiếp :
    - Trong ấy hẳn là không có Ly Hồn tiêu đúng chăng?
    Sở Thiên Vân khẽ thở dài :
    - Chẳng giấu gì cô nương phen này tại hạ đã đánh liều mạo hiểm đến đây…
    Bạch Mai khẽ gật đầu :
    - Tiểu nữ biết, Tam Thanh và Song độc là kẻ thù bất cộng đới thiên của tướng công và tướng công chỉ còn sống được hơn hai tháng nữa thôi, giết xong Tam Thanh và Song độc tướng công sẽ tự kết thúc đời mình có đúng vậy không.
    Sở Thiên Vân gật đầu :
    - Đúng vậy sao cô nương lại…
    - Tiểu nữ vốn chẳng biết gì về tướng công, đó là do người phái tiểu nữ tiếp xúc với tướng công cho biết, xem ra họ hiểu biết rất tường tận về tướng công.
    - Chính là Môn chủ Vạn Tà môn ư?
    Bạch Mai lắc đầu :
    - Với địa vị của tướng công chưa thể gặp y đâu và môn phái này có phải tên là Vạn Tà môn hay không tiểu nữ cũng chẳng rõ.
    - Vậy tại sao cô nương lại phải khuất thân trong môn phái này?
    Bạch Mai nghiến răng :
    - Tiểu nữ không còn cách nào khác hơn mới buộc phải như vây bởi họ đã bắt song thân tiểu nữ.
    Ngay khi ấy bỗng nghe hai tiếng chim kêu lảnh lót từ xa vọng đến Bạch Mai hốt hoảng nói :
    - Hãy nấp mau.
    Đoạn liền thụp người xuống chui vào trong cành lá rậm.
    Lát sau chỉ thấy hai con chim ưng bay thấp đến.
    Hai con ưng này to gấp đôi loài ưng thường chúng lượn quanh một vòng rồi bay xuống núi hiển nhiên đã không phát hiện được Sở Thiên Vân và Bạch Mai.
    Bạch Mai khẽ nói :
    - Đó là chim ưng tuần sơn, tổng cộng có hơn ngàn con.
    Sở Thiên Vân kinh hãi nói :
    - Ma đầu ấy đã nuôi dưỡng ư?
    Bạch Mai lắc đầu :
    - Ngọn núi này có tên là Linh Ưng những con chim ưng kia đều sinh trưởng tại đây, chẳng qua bị họ huấn luyện lợi dụng mà thôi.
    Sở Thiên Vân chau mày :
    - Cô nương hiểu biết về môn phái này được bao nhiêu?
    - Tiểu nữ cũng không hiểu biết hơn tướng công bao nhiêu đâu… Hồi ba tháng trước tiểu nữ vẫn còn chung sống với song thân trong một làng đánh cá bên bờ sông Bạch Lãng ở Nhữ Nam. Một hôm sáng sớm gia phụ bỗng nhận được một tấm thiếp mới do người bạn thân của ông là Thiên Nam Thần Phán Bách Lý Phong phái người cấp tốc mang đến, trong thư chỉ bảo gia phụ đưa ngay gia quyến đến ngay núi Linh Ưng có việc trọng đại cần thương nghị…
    - Giờ cô nương có thể cho biết danh húy của lệnh tôn được rồi chứ?
    Bạch Mai bẽn lẽn cười :
    - Gia phụ là Bạch Tượng Sơn ngoại hiệu Hoàng Xam Khách…
    Sở Thiên Vân lẩm bẩm lặp lại chàng chưa từng nghe nói đến danh hiệu này nên không nói gì.
    Bạch Mai nói tiếp :
    - Gia đình tiểu nữ rất đơn chiếc chỉ có gia mẫu với tiểu nữ gia phụ quá tin người bạn thân ấy, khi nhận được thiếp mời hôm sau lập tức lên đường đến đây, chưa đến chân núi Bách Lý Phong đã phái người đón tiếp từ xa đưa vào trong đại trại trên núi, còn như ông ta đã nói gì với gia phụ thì tiểu nữ không biết bởi vì tiểu nữ với gia mẫu được đưa vào khu phòng khách nghỉ ngơi. Nhưng khi gặp lại gia phụ ông đã giận dữ mắng nhiếc Bách Lý Phong đã khuất mình dưới trướng bọn tà ma, lẽ ra không nên lôi kéo theo bạn bè, bèn định đưa hai mẹ con tiểu nữ tức khắc trở về Nhữ Nam, thế nhưng…
    Bỗng nghe tiếng thở dài não ruột không nói tiếp nữa.
    - Hẳn là ba người không rời khỏi được đấy?
    Bạch Mai lại buông tiếng thở dài :
    - Gia phụ chưa trút hết cơn tức giận thì có mấy người bịt mặt võ công rất cao xuất hiện và chế ngự gia phụ sau đó gia mẫu cũng bị họ bắt mang đi.
    - Từ đó cô nương còn có gặp lại lệnh song thân nữa không?
    - Không chỉ có gặp Bách Lý Phong lão đã dùng gia phụ, gia mẫu uy hiếp tiểu nữ phải tuân theo sự sai bảo của lão nghe đâu đều phục vụ cho Vạn Phương Tà Tôn…
    - Vạn Phương Tà Tôn này hẳn chính là ma đầu thần bí kia rồi, cô nương từng gặp y bao giờ chưa?
    Bạch Mai gật đầu :
    - Chỉ một lần nhưng cách ngoài hai mươi trượng và lại lúc đêm tối chỉ trông thấy một bóng người mặt áo dài tím đỏ và khăn đỏ che mặt cho dù bây giờ có chạm mặt nhau cũng không nhận ra được.
    - Nhận xét theo ngoại hình và tiếng nói thì sao?
    - Dáng người gầy và thấp bé còn tiếng nói thì…
    Bạch Mai lắc đầu cười héo hắt nói tiếp :
    - Y không hề lên tiếng nói!
    - Vậy Bách Lý Phong giữ chức vụ gì, thủ hạ gồm mấy người?
    Bạch Mai thở dài :
    - Lão là Đường chủ Khuyến Mộ đường thủ hạ nam nữ chừng sáu bảy mươi người thường nghiêm cấm trò chuyện với nhau chỉ phụng mệnh hành sự thôi. Còn môn phái tên là gì gồm có bao nhiều đường đà và sự phân bố tại những đâu, ngay cả Bách Lý Phong cũng chẳng rõ.
    Sở Thiên Vân chau mày :
    - Những điều ấy lúc trên xe ngựa sao cô nương không đề cập đến?
    - Môn phái này còn một đặc điểm lớn là luôn có nhiều người bí mật giám sát và họ đều là những cao thủ võ công siêu quần một lời nói đúng một cử chỉ thất thường đều có thể chuốc lấy họa sát thân, trên xe ngựa tuy nghiêm mật nhưng trên hay dưới thùng xe đều có thể có người tiềm phục…
    - Vậy bây giờ thì sao?
    - Khi bước chân vào núi Linh Ưng là phải vượt qua tất cả năm cửa ải lúc ấy tướng công bị bịt mắt nên đã không nhìn thấy. Khi qua khỏi năm cửa ải không bi giám sát nữa bởi nếu có kẻ phạm tội không bao giờ thoát qua được năm cửa ải đầy rẫy cao thủ này.
    - Võ công như cô nương cũng không qua được sao?
    Bạch Mai buồn bã :
    - Có lẽ tạm miễn cưỡng được nhưng cha mẹ tiểu nữ lại nằm trong tay họ.
    - Võ công của cô nương là do gia truyền ư?
    Bạch Mai nhẹ lắc đầu :
    - Chẳng giấu gì tướng công, gia phụ và gia mẫu tuy đều là người trong giới võ lâm nhưng võ công bình thường chỉ có thể miễn cưỡng liệt vào hàng cao thủ mà thôi.
    - Võ công của cô nương hẳn là cao hơn lệnh tôn rất nhiều phải không?
    Bạch Mai không đáp chỉ nhè nhẹ gật đầu.
    Sở Thiên Vân lại hỏi :
    - Cô nương có thể cho biết sư thừa được chăng?
    Bạch Mai thoáng lưỡng lự :
    - Tam Dương Chân Quân
    Sở Thiên Vân sửng sốt :
    - Tam Dương Chân Quân? Ông ấy hãy còn trên nhân thế ư?
    Bạch Mai ngạc nhiên :
    - Tướng công có quen biết với gia sư chăng?
    Sở Thiên Vân khẽ thở dài :
    - Ông ấy là bạn thân của tiên phụ.
    Bạch Mai vui mừng :
    - Vậy chúng ta không phải là người ngoài rồi.
    Sở Thiên Vân lặng thinh nhưng trong lòng vô cùng xúc động bởi nếu những điều Tiếu Diện Phật đã nói trước khi chết đúng sự thật thì Tam Dương Chân Quân chính là người đã gây nên mối huyết thù của gia đình chàng.
    Chàng cố nén niềm xúc động trong lòng nói :
    - Lệnh sư hiện ở đâu?
    - Thiên Sơn
    - Ở nơi nào trên Thiên Sơn?
    - Ngọc Kính phong… Vì sao tướng quân lại quan tâm đến gia sư thế này?
    Sở Thiên Vân gượng cười :
    - Chẳng qua là vì cố giao của tiên phụ nên nhân tiện hỏi vậy thôi.
    Nhưng chàng thầm quyết định nếu thời gian cho phép chàng nhất định sẽ đến Thiên Sơn Ngọc Kính phong một chuyến để gặp Tam Dương Chân Quân.
    Chàng nghĩ ít ra cúng có thể biết được cái chết của song thân khi xưa phải chăng đúng là do bức Hàn Sơn Đồ đã gây ra và bức Hàn Sơn Đồ ấy thật ra là nằm trong tay Tam Dương Chân Quân đã gửi tại nhà mình?
    Bạch Mai thấy chàng thừ người ra không dằn được hỏi :
    - Tướng công làm sao vậy?
    Sở Thiên Vân gượng cười :
    - Không có gì cô nương hạ sát tùy tùng đưa tại hạ đến đây chẳng hay có kế hoạch gì?
    Bạch Mai lộ vẻ lo âu khẽ thở dài nói :
    - Thú thật đó chỉ là do tình thế bắt buộc không còn cách nào hơn…
    - Tại hạ không hiểu cô nương nói vậy là sao?
    - Trong khách điếm tại Nam Lăng Dịch và trên xe ngựa vì thận trọng có kẻ theo dõi nên không dám tỏ bày với tướng công chỉ có chặng đường từ sau các trạm canh phòng đến đại trại là tương đối an toàn nên tiểu nữ đã chọn nơi ấy hạ thủ…
    - Nhưng tại hạ đến đây là có mục đích tuy cô nương hành động là do lòng tốt nhưng đã làm hỏng kế hoạch của tại hạ.
    - Tướng công định thử thời vận ư?
    - Chỉ cần gặp được Tam Thanh và Song độc là tại hạ kể như đã đạt được mục đích rồi.
    - Bởi tiểu nữ không đành lòng trơ mắt nhìn tướng công thảm tử dù có Ly Hồn tiêu hay không tướng công cũng đừng mong thoát khỏi tay bọn họ.
    Sở Thiên Vân thản nhiên :
    - Cô nương nói có quá nghiêm trọng chăng?
    Bạch Mai thở dài :
    - Tin hay không tùy ở tướng công kể từ Bách Lý Phong trở lên thảy đều là những kẻ gian tà quỷ kế đa đoan, bọn họ chẳng những cần tiêu mà cần luôn người của tướng công bởi người có võ công cao cường như tướng công chính là đối tượng lôi kéo của họ.
    Sở Thiên Vân cười khẩy :
    - Nếu họ quả gian xảo như vậy hẳn cũng biết câu “Sĩ khả sát bất khả phục” sao quả quyết tại hạ sẽ khuất phục trước sự uy hiếm của họ chứ?
    - Cũng rất khó biết được bởi có lẽ bọn học có cách khiến cho tướng công khuất phục cũng nên.
    - Trong lúc hai người trò chuyện với nhau lại có rất nhiều chim ưng bay ngang qua.
    Sở Thiên Vân băn khoăn nói :
    - Lúc này hẳn là trong đại trại hay biết hành động của cô nương rồi.
    Bạch Mai chau mày :
    - Ngọn núi này rộng bao la, đại trại nơi đây là thuộc Khuyến Mộ đường còn có đại trại nào khác hay không cũng như sào huyệt của Vạn Phương Tà Tôn phải chăng ở tại đây tiểu nữ cũng chẳng rõ, Thế nhưng nghe đâu mỗi người Vạn Phương Tà Tôn đều khai đàn ký sự vào canh ba, ngoài thời gian ấy ra bất luận xảy ra việc trọng đại đến mấy cũng không ai dám quấy rầy đến y, chỉ cần chúng ta ẩn nấp kín đáo trước lúc canh ba không bao giờ có cuộc lục soát đại quy mô đâu.
    Sở Thiên Vân cười thiểu não :
    - Hai chúng ta đều có mục đích riêng cô nương định giải cứu song thân còn tại hạ thì muốn hạ sát Tam Thanh và Song độc đâu phải trốn ở đây là có thể toại nguyện được.
    Bạch Mai nghiêm giọng :
    - Không sai, chúng ta có một khoảng thời gian quý báu có thể lợi dụng, đó là vào lúc trời tối trước lúc canh ba, bây giờ chúng ta hãy lo sắp xếp kế hoạch trước.
    Sở Thiên Vân thở dài :
    - Điều quan trọng và cần thiết hơn hết là phải biết lệnh tôn và lệnh đường cùng Tam Thanh và Song độc đã bị giam cầm tại đâu?
    Bạch Mai lắc đầu :
    - Đó cũng phải đợi trời tối mới có thể thám thính được.
    Sở Thiên Vân trầm ngâm :
    - Tại hạ có một cách nhưng hy vọng rất mong manh.
    - Tướng công nói nghe thử
    - Khi trời tối chúng ta hãy phóng hỏa khắp nơi khiến cho bọn họ hỗn loạn hy vọng có thể tìm ra được một chút manh mối.
    - Ý kiến hay lắm… tiểu nữ suy đoán nơi giam giữ gia phụ hẳn là ở trong đại trại Khuyến Mộ đường nhưng còn Tam Thanh và Song độc phải chăng đã nằm trong tay bọn họ, có thể khẳng định được mà dù đã nằm trong tay họ thì cũng không bao giờ bị giam cầm bởi Tam Thanh và Song độc đều là hạng cao thủ khó tìm.
    Sở Thiên Vân chau mày trầm ngâm
    - Vậy thì đây là cạm bẫy của họ ư?
    Bạch Mai gượng cười :
    - Bây giờ tướng công mới hiểu ra thì đã muộn rồi bởi bọn tà ma chẳng ai trọng tín nghĩa cả.
    Sở Thiên Vân nghiến răng lòng hết sức hoang mang nếu giết được Tam Thanh và Song độc mà mình lại táng mạng tại đây thì thật là oan uổng.
    Chàng không nói gì nữa nhắm mắt vận công điều tức chờ trời tối hành động.
    Bạch Mai cũng nhắm mắt lặng thinh Ngoài rừng tùng hết sức tĩnh lặng cả nửa ngày trời không một bóng người qua lại phóng mắt nhìn cũng chẳng thấy sơn trại gì, tưởng chừng đây là một hoang sơn không người chỉ có một loài chim ưng duy nhất bay qua mà thôi.
    Sau cùng ngày dài cũng qua đi, màn đêm đã bao phủ núi rừng.
    Sở Thiên Vân nhìn Bạch Mai hỏi :
    - Cô nương có đồng ý với đề nghị của tại hạ không?
    Bạch Mai gật đầu :
    - Hoàn toàn đồng ý và bắt đầu phóng hỏa khu rừng này trước.
    Sở Thiên Vân quét mắt nhìn quanh thấy khu rừng tùng này khô ráo dễ cháy một khi phóng hỏa ắt sẽ cháy to chẳng những thiêu rụi khu rừng này mà còn lây lan cả ngọn núi nếu không cứu chữa kịp.
    Bèn nhếch môi cười nói :
    - Khuyến Mộ đường cách đây bao xa?
    - Chừng một dặm qua khỏi đỉnh núi này là đến.
    Sở Thiên Vân bèn lấy hỏa tập ra gom canh khô chất quanh một cây tùng đoạn bật hỏa tập bốc cháy chỉ nghe tiếng nổ lốp bốp liên hồi chỉ chốc lát cây tùng đã bùng cháy.
    Sở Thiên Vân và Bạch Mai liền phi thân ra xa mấy trượng.
    Sau đó cứ mỗi cách chừng bốn mươi trượng là đốt cháy một chỗ, chẳng mấy chốc đã có mấy mươi chỗ bốc cháy và lửa cháy mỗi lúc càng to tựa hồ cả ngọn núi đều rực lửa.
    Sở Thiên Vân ngoảnh lại nhìn biển lửa ngạc nhiên nói :
    - Lửa cháy đã lâu thế này sao chưa thấy có người đến cứu hỏa nhỉ?
    Bạch Mai cũng chau mày nói :
    - Phải rồi trong đại trại dường như chẳng có động tĩnh gì cả.
    - Việc đã đến nước này hãy mau xông vào đại trại Khuyến Mộ đường rồi hãng tính.
    Bạch Mai gật đầu tán thành liền tung mình phóng về phía trái.
    Vừa qua khỏi đỉnh núi, Sở Thiên Vân bất giác ngẩn người chỉ thấy một sơn trại nguy nga xây cất ở lưng chừng núi trong trại đèn đuốc sáng choang bóng người lố nhố.
    Sở Thiên Vân chững bước nói :
    - Trong số sáu bảy mươi thủ hạ của Bách Lý Phong có người nào võ công kiệt xuất không?
    Bạch Mai trầm ngâm :
    - Bách Lý Phong võ công tầm thường nhưng quỷ kế đa đoan, trong số thuộc hạ có võ công cao hơn tiểu nữ không nhiều và đại đa số đã được phái ra ngoài… Nhưng trên núi Linh Ưng có lẽ không chỉ có mỗi đại trại Khuyến Mộ đường một khi báo động viện thủ sẽ đến ngay tức khắc không chừng có mặt cả Vạn Phương Tà Tôn e rằng…
    Sở Thiên Vân kiên quyết :
    - Không vào hang hổ sao bắt được hổ con? Việc đến nước này e muốn thoái lui cũng chẳng thể được nữa rồi.
    Không chờ Bạch Mai tỏ ý kiến chàng đã tung mình phóng đi về phía đại trại.
    Khi gần đến đại trại Sở Thiên Vân bất giác lặng người thầm nhủ :
    - Xem ra mọi cố gắng của mình có lẽ sẽ hoài phí rồi.
    Bạch Mai theo sau đến nơi cũng bất giác ngẩn người.
    Thì ra xung quanh đại trại cây cỏ vốn nối liền nhau nhưng giờ đây đã được phát sạch không còn một ngọn cỏ dù lửa cháy to đến mấy cũng chẳng thể lan đến đại trại, có thể nói an toàn tuyệt đối.
    Ngoài ra cổng đại trại mở toang một lão nhân tuổi trạc ngũ tuần đang mỉm cười đứng tại đó, sau lưng lão là ba mươi mấy người có cả nam lẫn nữ tuổi tác và trang phục khác nhau đứng thành hình cánh nhạn, tất thảy đều trang nghiêm, lặng thinh.
    Lão nhân đứng trước tươi cười tiến tới hai bước nói :
    - Hiền điệt nữ đã phải vất vả quá…
    Đoạn quanh sang Sở Thiên Vân ôm quyền thi lễ nói tiếp :
    - Vị này hẳn là Sở đại hiệp rồi.
    Bạch Mai và Sở Thiên Vân đều hết sức kinh ngạc việc hạ ba sát thủ và phóng hỏa đốt rừng hẳn là đối phương đã hay biết sao lại còn niềm nở đón tiếp và lời lẽ khách sáo thế này?
    Sở Thiên Vân vẻ mặt lạnh lùng ơ hờ đáp lễ :
    - Tại hạ chính là Sở Thiên Vân.
    - Lão ô là Bách Lý Phong xin kính cẩn thay mặt tệ thượng tiếp nghênh Sở đại hiệp.
    Đoạn nghiêng người chìa tay mời khách.
    Sở Thiên Vân ngoảnh lại nhìn Bạch Mai lòng hết sức hoang mang bởi thái độ của Bách Lý Phong thật không sao hiểu nổi.
    Bạch Mai cũng không tỏ vẻ gì hiển nhiên nàng cũng đang tiến thoái lưỡng nan.
    Sở Thiên Vân ngẫm nghĩ chốc lát cười khẩy nói :
    - Bách Lý đường chủ có phải tâm khẩu như nhất chăng?
    Bách Lý Phong vẫn tươi cười nói :
    - Lão ô người như thế nào Bạch điệt nữ có thể làm chứng… Đây không phải là nơi chuyện trò xin mời vào khách đường dùng trà.
    Sở Thiên Vân lại đưa mắt nhìn Bạch Mai đoạn nói :
    - Tại hạ cần hỏi điều này trước: Tam Thanh và Song độc cùng song thân của vị Bạch cô nương này có ở trong trại không?
    Bách Lý phong cười giòn :
    - Sở đại hiệp hãy yên tâm Tam Thanh và Song độc đều đã bị điểm khóa huyệt đạo giam giữ cùng một nơi chỉ chờ Sở đại hiệp đến là tiến hành trao đổi ngay. Ngoài ra tệ thượng còn trao lại một bó Thánh Tâm thảo ở Bắc Hải Vô Cực đảo dặn lão ô giao cả cho Sở đại hiệp. Còn về song thân của Bạch điệt nữ với lão ô là mạc nghịch chi giao lẽ nào lão ô lại ngược đãi…
    Bạch Mai trầm giọng tiếp lời :
    - Nếu hai vị nhân gia ấy có mặt tại đây sao không ra đón?
    Bách Lý Phong cười :
    - Hiện Tượng Sơn huynh tẩu đều ở tại Dưỡng Hiền quán ngày nào cũng cùng lão ô đàm cổ luận kim, chỉ chờ hiền điệt nữ bình yên trở về nếu như Tượng Sơn huynh không muốn lưu cư tại đây khi nào lão ô lo liệu xong việc này sẽ thết yến tiến hành ngay.
    Sở Thiên Vân tuy biết lão ta rõ ràng nói dối xong cũng đành phải giả vờ tin quay sang Bạch Mai cười nói :
    - Vậy thì chúng ta cũng không nên phụ thịnh ý của Bách Lý đường chủ.
    Bạch Mai hiểu ý bèn cùng Sở Thiên Vân đi vào trong trại Bách Lý Phong bước nhanh theo nói :
    - Hiền điệt nữ có muốn gặp lệnh tôn và lệnh đường trước không?
    Bạch Mai không suy nghĩ đáp ngay :
    - Không tiểu nữ không muốn giải thích thêm gì nữa bây giờ phải đi cùng Sở đại hiệp trước đã.
    Bách lý Phong cười :
    - Đó là tùy ý hiền điệt nữ thôi.
    Lát sau đã đến khách sảnh trong đại trại, chỉ thấy đèn đóm sáng choang như ban ngày một bàn tiệc thịnh soạn đã được dọn sẵn.
    Sở Thiên Vân trên đường luôn ngưng thần giới bị nhưng chẳng ngờ lại hoàn toàn bình yên ngoại trừ vài bộc đồng qua lại chẳng thấy người nào khác.
    Bách Lý Phong cung kính mời đưa Sở Thiên Vân vào khách sảnh cười xởi lởi nói :
    - Tệ thượng đã căn dặn lão ô là Sở đại hiệp với Ly Hồn tiêu trao đổi Tam Thanh và Song độc, phải chăng Ly Hồn tiêu đã được mang đến.
    Sở Thiên Vân thoáng đỏ mặt :
    - Đương nhiên nhưng tại hạ phải gặp Tam Thanh và Song độc trước rồi mới lấy tiêu trao đổi.
    - Đó là lẽ dĩ nhiên xin mời Sở đại hiệp hãy uống ba ly trước có được chăng?
    Sở Thiên Vân lắc đầu :
    - Chờ sau khi trao đổi xong hẳn uống cũng chẳng muộn.
    - Tùy ý Sở đại hiệp… Lão ô xin dẫn đường.
    Đoạn liền quay người cất bước đi trước, Sở Thiên Vân cùng Bạch Mai theo sau sát lưng thận trọng từng bước đi.
    Băng qua một bức tường cao vào trong tiểu viện, trong tiểu viện chỉ có ba gian sảnh phòng yên ắng không một bóng người.
    Sở Thiên Vân lòng cảnh giác liền giảm theo sau đi vào gian phòng chính.
    Trong phòng bày trí như là thư phòng rất trang nhã tươm tất.
    Sở Thiên Vân thắc mắc hỏi :
    - Tam Thanh và Song độc hẳn không phải bị giam tại đây chứ?
    Bách Lý Phong ngoảnh lại cười :
    - Sở đại hiệp xem rồi sẽ rõ.
    Trong khi nói đã vén tấm màn cửa nội thất lên.
    Sở Thiên Vân đưa mắt nhìn bất giác huyết khí sôi sục tâm mạch căng phồng.
    Thì ra trong nội thất gồm có năm người chia nhau ngồi bừa bộn các nơi trong số đó có ba lão đạo mặc áo xám, hai người trang phục thường tục qua dáng vẻ cứng đờ quái lạ của họ chứng tỏ họ đã bị phong bế huyệt đạo.
    Sở Thiên Vân biết mặt Xà Độc La Thâm và Hiết Độc Việt Thanh, hai người tục trang chính là Trại Ngoại song độc qua đó đủ rõ ba lão đạo râu tóc bạc phơ chính là Võ Đông Tam Thanh.
    Bách Lý Phong cười giòn nói :
    - Sở đại hiệp đã xem rõ rồi chứ?
    Sở Thiên Vân gật đầu :
    - Rồi, Tôn giá với quý chủ nhân quả nhiên thủ tín trọng nghĩa tại hạ thật quá đa nghi.
    Trong khi ấy chàng hết sức làm lạ nếu đúng theo những lời Bạch Mai nói thì họ đâu có điểm huyệt đạo Tam Thanh và Song độc để tại đây và còn trình ra trước mặt mình thế này.
    Bách Lý Phong mỉm cười lặng thinh đứng xa một bên bàng quan.
    Sở Thiên Vân ngượng ngùng nói :
    - Tại hạ còn một điều thỉnh cầu không phải rất mong Bách Lý đường chủ chấp thuận.
    Bách lý Phong mỉm cười :
    - Sở đại hiệp có gì dặn bảo xin cứ nói.
    - Tại hạ định báo thù trước rồi hẳn trao ra Ly Hồn tiêu chẳng hay…
    Bách Lý Phong trầm ngâm :
    - Đó thì…
    Nhưng rồi lão gật đầu nói :
    - Sở đại hiệp tuy trẻ tuổi nhưng danh trọng võ lâm lão ô xin tin ở Sở đại hiệp.
    Sở Thiên Vân mừng rỡ vội ôm quyền thi lễ :
    - Xin đa tạ Bách Lý đường chủ.
    Đoạn liền rút Ngọc Huyền Kiếm cầm tay đi chậm rãi vào nội thất.
    Bạch Mai như sợ ở gần bên Bách Lý Phong thấy Sở Thiên Vân đi vào nội thất cũng hết sức tự nhiên đi theo sau và đưa mắt nhìn ra sau lại nhìn ra trước.
    Sở Thiên Vân không còn tâm trí để màng đến việc khác nữa một niêm kích động mãnh liệt tột độ khiến cánh tay phải cầm kiếm của chàng thoáng run rẩy.
    Chàng nghiến răng trầm giọng nói :
    - Các ngươi từng nghĩ đến có ngày hôm nay không?
    Không có tiếng trả lời mà Sở Thiên Vân cũng không có ý chờ họ trả lời bởi chàng biết rõ họ đã bị điểm khóa yếu huyệt không thể nào trả lời được.
    Huyền Ngọc kiếm trong tay vung lên trước tiên quét vào cổ Hiết Độc Việt Thanh chỉ nghe bịch một tiếng đầu của Hiết Độc đã rơi lăn lóc trên mặt đất.
    Nhưng khi chàng lại vung kiếm quét về phía Xà Độc La Thâm bỗng nghe Bạch Mai hớt hải quát :
    - Dừng tay lại mau đó là…
    Sở Thiên Vân cũng đã phát giác có điều khác lạ theo phản ứng tự nhiên lẹ làng nắm tay Bạch Mai lao nhanh về phía Bách Lý Phong ở bên ngoài, xong chàng đã chậm mất một bước.
    Chỉ nghe Bách Lý Phong cười khanh khách nói :
    - Các người còn muốn đào tẩu hả?
    Chỉ nghe tiếng rì rầm vang động, một tấm sắt chắn to cỡ chứng ngỗng đã chắn ngang cửa nội thất giam hãm hai người bên trong.
    Thì ra Tam Thanh và Song độc chỉ là người sáp nhưng vì làm quá tinh xảo nên khó phát hiện ra được.
    Sở Thiên Vân tức giận quát :
    - Lão thất phu thật là bỉ ổi!
    Bách Lý Phong thản nhiên cười :
    - Đây gọi là vì đạt mục đích bất từ thủ đoạn… Lão phu là người rất biết tự lượng, dù gom hết toàn bộ thực lực e cũng không chống nổi hai người nếu vì việc nhỏ này mà kinh động đến tệ thượng thì thật không đáng nên lão phu mới bày ra lưới rập này…
    Đoạn đưa tay ấn nhẹ lên mặt một chiếc bàn đặt ngay giữa lại nghe có tiếng máy móc chuyển động vang lên, lại có thêm một chắn sắt to gấp bộ thò ra từ sau bức chắn sắt đầu tiên.
    Sở Thiên Vân lặng người chút hy vọng của chàng cũng tan biến theo bức chắn sắt thứ nhì.
    Bách Lý Phong ha hả cười to :
    - Sở đại hiệp võ công cao thâm, một bức chắn sắt hẳn không ngăn nổi nhưng bức thứ nhì thì lão phu hết sức yên tâm nếu như Sở đại hiệp muốn tiêu hao chút công lực thì cứ thử xem… trong gian nội thất này nơi nào cũng được thiết kế đặc biệt không người nào thoát ra được cả.
    Sở Thiên Vân cười khẩy :
    - Vậy thì các người đừng hòng lấy được Ly Hồn tiêu
    Bách Lý Phong cười to :
    - Điều ấy Sở đại hiệp khỏi phải nhọc tâm
    - Vậy chủ nhân của lão không cần Ly Hồn tiêu nữa hay sao?
    - Tệ chủ nhân rất ưa thích thần bình danh khí trong thiên hạ, Ly Hồn tiêu là bảo vật hiếm có thế lẽ nào lại không muốn…
    - Đối xử với Sở mỗ thế này thì Sở mỗ sao có thể cam lòng trao Ly Hồn tiêu ra?
    Bách Lý Phong càng cười to hơn :
    - Ly Hồn tiêu đã không còn trên mình tôn giá, tôn giá nói vậy chẳng phải thừa thãi ư?
    - Nhưng tại hạ biết chỗ cất giấu Ly Hồn tiêu
    - Tệ thượng cũng biết vậy
    Lão Bách Lý Phong tiến gần đến bức chắn sắt thứ nhì cười bí ẩn nói :
    - Sau khi rời khỏi Võ Đang tôn giá đã đến Hóa Cốt đàm ở núi Võ Di đúng không nào?
    Sở Thiên Vân sửng sốt :
    - Đúng vậy!
    - Chẳng còn nghi ngờ gì nữa tôn giá đến Hóa Cốt đàm là để lấy Ly Hồn tiêu bởi Độc Long Tẩu đã tái xuất giang hồ nên tôn giá mới tay không trở ra, định dùng thủ đoạn lừa dối để hạ sát kẻ thù… chẳng giấu gì tôn giá tệ thượng đã sớm giăng thiên la địa võng truy bắt Thiên Ngoại Long Ma và cũng là Độc Long Tẩu một ngày gần đây chắc chắn sẽ được cả tiêu lẫn người. Nếu như tôn giá mạng thời hẳn có ngày sẽ gặp lại được lão ta.
    Sở Thiên Vân nghiến răng
    - Quân súc sinh thật là giảo quyệt.
    Bách Lý Phong thản nhiên chậm rãi nói tiếp :
    - Vậy cũng không có nghĩa là tôn giá nhất định phải chết, bởi tệ thượng chẳng những yêu thích các loại danh khí mà cũng rất mến mộ những nhân tài thông tuệ và võ công xuất chúng, chỉ cần tôn giá chịu đầu phục tệ thượng thì vẫy không khó ngồi trên ngôi cao, được hưởng lộc hậu, vinh hiển một đời trong võ lâm.
    Quay sang Bạch Mai nói tiếp :
    - Nếu theo luật lệ của bổn môn thì ngươi muốn thác cũng chưa đủ đền tội, nhưng hiện có một việc giúp ngươi đới công chuộc tội, đó là thuyết phục Sở Thiên Vân quy hàng chủ thượng. Kỳ hạn hai tháng nếu bất thành chẳng những hai ngươi đều phải chết mà song thân ngươi cũng sẽ nhận chịu bạo hình… Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, thời gian hai tháng cũng khá dài có thể thư thả mà suy nghĩ…
    Dứt lời liền quay người sải bước bỏ đi.
    Sở Thiên Vân gắt giọng quát :
    - Lão thất phu! Quay lại!
    Bách Lý Phong chững người quay người cười u ám nói :
    - Tôn giá có điều chi dặn bảo?
    - Tam thanh và Song độc thật sự ở tại đây không?
    - Không ở trong đại trại Khuyến Mộ đường nhưng có ở trong núi Linh Ưng này.
    - Vậy thì Tổng đà Vạn Tà môn và Vạn Phương Tà Tôn cũng ở tại đây phải không?
    Bách Lý Phong lắc đầu cười :
    - Lão phu chưa thể trả lời được.
    - Nếu như Sở mỗ chấp nhận điều kiện của Vạn Phương Tà Tôn phải chăng Tam Thanh và Song độc sẽ được giao cho Sở mỗ kết liễu thâm thù?
    - Đó là lẽ tất nhiên
    - Vậy thì Sở mỗ bằng lòng hàng phục.
    - Có phải thật lòng không?
    - Tôn giá hoài nghi ư?
    Bách Lý Phong lắc đầu cười :
    - Lão phu hoài nghi không chỉ một điểm tôn giá có thể giả vờ hàng phục để thoát thân rồi ra tay sát hại lão phu ngay và cũng có thể chờ khi trừ diệt xong Tam Thanh và Song độc rồi hoành kiếm tự tuyệt khiến cho lão phu không sao trả lời được với tệ thượng.
    Sở Thiên Vân cười khẩy :
    - Tôn giá thật đa nghi thế này thật khó giải quyết.
    Bách Lý Phong lắc đầu cười :
    - Chẳng khó chút nào cả chỉ cần tôn giá thật tình có lòng quy thuận tệ thượng lão phu có cách trắc nghiệm
    - Trắc nghiệm bằng cách nào?
    Bách Lý Phong từ trong tay áo lấy ra hai hoàn thuốc đặt vào trong chắn sắt nói :
    - Rất đơn giản nếu như tôn giá thật lòng thì hãy cùng Bạch cô nương uống mỗi người một hoàn lão phu sẽ tức khắc đưa tôn giá đi gặp tệ thượng, bằng không thì là tôn giá nói dối.
    Sở Thiên Vân căm tức nghiến mạnh răng đột nhiên vung chỉ cách không phóng ra hai luồng chỉ phong điểm vào Bách Lý Phong.
    Bách Lý Phong đã sớm đề phòng cười to tung mình lướt ra ngoài thoáng chốc đã mất dạng.
    Sở Thiên Vân quay sang Bạch Mai cười ảo não nói :
    - Cô nương còn có song thân nằm trong tay họ hãy nên suy tính kỹ là hơn.
    Bạch Mai sửng sốt :
    - Tướng công muốn tiểu nữ uống vào hoàn thuốc ấy ư?
    Sở Thiên Vân lặng thinh sự thật rất rõ ràng đã không còn hy vọng thoát thân chỉ có một con đường chết nếu muốn sống chỉ còn cách duy nhất uống vào hoàn thuốc này.
    Bạch Mai đăm mắt nhì chàng hỏi :
    - Còn tướng công thì sao?
    Sở Thiên Vân cười đau khổ :
    - Tại hạ nói rồi sĩ khả sát bất khả nhục.
    Bạch Mai cắn răng :
    - Tướng công nghĩ là tiểu nữ tham sống sợ chết ư?
    Sở Thiên Vân thở dài :
    - Nhưng cô nương còn có song thân.
    - Gia phụ từng gào to bảo tiểu nữ không được hàng phục tà ma tiểu nữ ẩn nhẫn lâu thế này chỉ vì không muốn song thân thảm tử, hy vọng một ngày nào đó sẽ được cùng song thân thoát khỏi tay bọn tà ma, nhưng nếu uống hoàn thuốc này vào lão ma đâu có thể triệt để khống chế tâm hồn và ý chí mình đó là tiểu nữ không thể nào chấp nhận bởi như vậy gia phụ và gia mẫu sẽ không lượng thứ cho tiểu nữ.
    Sở Thiên Vân thở dài :
    - Ngồi yên chờ chết cũng không có gì khó chịu có điều là buồn tẻ quá.
    Bạch Mai cười héo hắt :
    - Ít ra cũng còn có tiểu nữ kề cận.
    Nói rồi mới nhận thấy lời lẽ của mình không ổn bất giác đỏ bừng mặt cúi đầu lặng thinh.
    Sở Thiên Vân nghe lòng vô vàn đau xót huyết thù song thân chưa báo và các nàng Nhạc Dung, La Ngọc Quyên, Tư Mã Ngọc Yến và Cung Mỹ…
    Bao dĩ vãng lần lượt hiện về trong trí óc…
    Bạch Mai thấy chàng thờ thẫn như kẻ mất hồn không nén được hỏi :
    - Tướng công nghĩ gì vậy?
    Sở Thiên Vân bừng tỉnh quay về thực tại bỗng đứng lên nói :
    - Chúng ta không thể xuôi tay chịu chết phải cố gắng hết sức mới được
    Bạch Mai băn khoăn :
    Tướng công muốn nói… tìm cách thoát thân ư?
    - Đúng vậy!
    - Nhưng… hy vọng hết sức mỏng manh
    - Chúng ta phải tận nhân lực rồi mới tùy thiên mệnh.
    - Nhưng bắt tay bằng cách nào đây?
    Sở Thiên Vân không đáp xem xét thật kỹ khắp phòng chỉ thấy bốn mặt đều là vách đá bên trong có một lớp sắt dày chừng nửa thước hết sức kiên cố khó mà phá vỡ được.
    Sau cùng chàng nghĩ ra được một cách có thể thử.
    Giữa chính sảnh có một chiếc bàn vuông khi nãy Bách Lý Phong đã ấn nhẹ trên mặt bàn để đóng bức chắn sắt thứ nhì vậy thì trên mặt bàn chắc chắn có nút điều khiển.
    Chàng chú mắt nhìn trên mặt bàn có rất nhiều hoa văn quái lạ trong số đó có những đốm màu lam đỏ cách đều nhau không thể nào phân biệt được đâu là nút điều khiển.
    Sở Thiên Vân quay nhìn Bạch Mai hỏi :
    - Cô nương từng đến đây bao giờ chưa vậy?
    Bạch Mai lắc đầu :
    - Chưa. tướng công đừng đặt hy vọng vào tiểu nữ, tiểu nữ chẳng biết gì về thiết bị máy móc.
    Sở Thiên Vân thở dài :
    - Nhưng tại hạ định mạo hiểm thử một phen, cô nương…
    Bạch Mai thản nhiên tiếp lời :
    - Đó là giành lấy sự sống trong tay tử thần, tiểu nữ không phản đối.
    Sở Thiên Vân đưa ngón tay móc vào vách bốc vỡ một viên đá nhỏ kẹp giữa hai ngón trỏ và giữa chau mày nói :
    - Sau khi tại hạ ném ra có thể thoát thân mà cũng có thể xảy ra biến cố khôn lường.
    Bạch Mai nhích đến gần chàng hơn giọng buồn buồn nói :
    - Tiểu nữ biết.
    Sở Thiên Vân ngưng thần nhìn vào mặt bàn cách ngoài năm trượng hồi lâu vung tay vừa định ném…
    Bỗng Bạch Mai run giọng kêu lên :
    - Khoan đã.
    Sở Thiên Vân dừng tay hỏi :
    - Cô nương sợ ư?
    Bạch Mai cười ảo não :
    - Chết còn không sợ có gì đáng sợ nữa chứ? Nhưng có điều…
    Đoạn cúi gằm mặt ấp úng nói tiếp :
    - Tiểu nữ chợt nghĩ đến hai tiếng buồn tẻ mà tướng công đã nói khi nãy.
    Sở Thiên Vân ngơ ngẩn :
    - Buồn tẻ là bởi ngồi yên chờ đợi, còn bây giờ đã khác…
    Bạch Mai thở dài :
    - Khi nãy Sở tướng công ném ra rất có thể sẽ khiến chúng ta chết ngay…
    - Quả đúng là có thể như vậy.
    Bạch Mai lại nhích đến gần hơn não nùng nói :
    - Để sau khi chết khỏi buồn tẻ, tiểu nữ có một cách…
    Sở Thiên Vân suýt nữa phì cười người chết là hết tất cả còn sợ gì buồn tẻ nữa chứ?
    Song thấy thái độ của Bạch Mai rất nghiêm túc chàng cố nén cười nói :
    - Cô nương cứ thẳng thắn nói ra đi.
    - Chúng ta hay dùng một sợi dây buộc hai người với nhau, thọ thương hay chết cũng ở bên nhau dưới suối vàng cũng có người bầu bạn.
    Sở Thiên Vân nghe lòng vô vàn chua xót bên bờ ranh giữa sự sống và chết khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn chàng gật đầu nói :
    - Xin tùy ý cô nương.
    Bạch Mai bèn từ nơi lưng lấy ra một mảnh khăn dài buộc chặt cổ tay mình với tay trái Sở Thiên Vân đoạn nói :
    - Rồi! Tướng công ném đi.
    Sở Thiên Vân lưỡng lự hồi lâu sau cùng nhắm mắt chuẩn vào một đốm đỏ cắn răng vung tay ném mạnh.
    Khi viên đá bay đi lòng hai người căng thẳng đến tột độ, chuẩn bị mọi biến cố có thể xảy ra. Thế nhưng viên đá tuy chính xác trúng vào mục tiêu song chỉ vang lên một tiếng giòn giã không một sự biến gì khác.
    Hai người đều cảm thấy thất vọng lẫn vui mừng tâm trạng hết sức mâu thuẫn.
    Hai người đang khi băn khoăn đột nhiên mặt đất rung động. Sở Thiên Vân sửng sốt vội đề tụ công lực toàn thân sẵn sàng ứng biến.
    Bạch Mai hồi hộp nói :
    - Máy móc đã phát động rồi.
    Mặt đất dân ngưng rung động nhưng lát sau lại bắt đầu rung động nữa.
    Sở Thiên Vân chau mày nói :
    - Đây dường như không phải máy móc phát động.
    Bạch Mai trố mắt :
    - Vậy chứ là gì?
    Sở Thiên Vân quả quyết :
    - Động đất hoặc núi lở…
    Sự rung động mỗi lúc càng mạnh hơn và rồi hai người không sao đứng vững được nữa những pho tượng sáp bị đá vào góc vách lăn lóc loạn xạ khiến người đầu choáng mắt hoa.
    Bạch Mai hốt hoảng kêu la liên hồi cùng Sở Thiên Vân ôm chặt nhau
    Sau cùng một tiếng nổ long trời lở đất vang lên như thể cả ngọn núi sụp đổ.
    Sở Thiên Vân và Bạch Mai chỉ thấy cát đá tung bay hai bức chắn sắt sớm đã tan nát hai người lẫn với cát đá lăn xuống vực thẳm sau cùng ầm một tiếng, hai người đều bất tỉnh nhân sự.
    * * * * *
    Ba hôm sau dưới chân núi Linh Ưng bỗng có năm người xuất hiện lúc này trời đã hoàng hôn sương mù dày đặc song vẫn nhận ra được đó là bốn nữ một nam. Bốn nữ người nào cũng thiên kiều bá mị nhan sắc khuynh thành, nam là một lão khiếu hóa áo rách tả tơi.
    Thì ra họ chính là bốn nàng Nhạc Dung, La Ngọc Quyên, Tư Mã Ngọc Yến và Cung Mỹ đã kết nghĩa kim lan tại núi Võ Đang.
    Từ khi mất tin tức Sở Thiên Vân tại núi Võ Đang bốn nàng tìm kiếm khắp các vùng lân cận nhưng chẳng phát hiện ra manh mối gì cả.
    Sau cùng họ đã gặp được người của Cái bang nhờ vậy mới biết trên giang hồ có một Vạn Tà môn thần bí song Sở Thiên Vân phải chăng đã bị Vạn Tà môn đánh lừa và đến đâu thì vẫn còn là một nghi vấn nan giải.
    Nhưng Cái bang dẫu sao cũng là một tổ chức tin tức linh thông nhất chẳng bao lâu đã truyền tin đến Sở Thiên Vân đến Hóa Cốt đàm và đang đêm rời khỏi khách điếm trong Nam Lăng Dịch, lên một chiếc xe ngựa sáu bánh đi lên núi Linh Ưng.
    Đồng thời một nguồn tin khác khẳng định rằng trên núi Linh Ưng quả có một nhóm người rất thần bí rất có thể là một bộ phận thủ hạ của Vạn Tà môn hoặc chính là Tổng đà của Vạn Tà môn đồng thời cũng chứng thực trên xe ngựa sáu bánh đúng là đã đi lên núi Linh Ưng Thế là sau khi được tin bốn nàng tức khắc quyết định đến núi Linh Ưng, nhưng khi họ đến nơi thì núi Linh Ưng đã hoàn toàn đổi khác đã là ngày thứ tư sau khi xảy ra động đất núi lở.
    Lão hành khất dẫn đường là Thiên Lý Thần Khất Thạch Tứ Phương Đà chủ Phân đà Vương Cung Độ một địa phương nằm gần núi Linh Ưng.
    Bốn nàng từ dưới nhìn lên ai nấy đều kinh tâm động phách.
    Ngân Y La Sát Nhạc Dung hơ hãi quay sang Thiên Lý Thần Khất hỏi :
    - Chiếc xe ngựa sáu bánh quả đúng là đã lên núi Linh Ưng này ư?
    Thiên Lý Thần Khất Thạch Tứ Phương gật đầu :
    - Đúng vậy chính do thuộc hạ đắc lực của lão ô đã chứng kiến tận mắt tuyệt đối không lầm được.
    Trường Thiên Bích Phụng La Ngọc Quyên tiếp lời :
    - Thạch đương gia biết chính xác Sở Thiên Vân đã có mặt trên xe ư?
    Thiên Lý Thần Khất chau mày :
    - Điều ấy… Lão ô không dám quả quyết nhưng nguồn tin ấy là do Nam Lăng Dịch truyền đến có người đã chính mắt trông thấy Sở thiếu hiệp đang đêm rời khỏi khách điếm đến một nơi cách Nam Lăng Dịch ba dặm về hướng đông lên một chiếc xe ngựa sáu bánh chờ sẵn bên đường và tiến thẳng một mạch lên núi Linh Ưng…
    Bốn nào đều trầm ngâm lặng thinh Lát sau Tư Mã Ngọc Yến bỗng khóc to nói :
    - Thế là hết Vân ca nhất định đã… chết rồi…
    Triều Dương công chúa Cung Mỹ cũng khóc sướt mướt nói :
    - Nếu Vân ca chết tiểu muội cũng chẳng muốn sống nữa… ôi trên cõi đời này còn gì đáng kể để Cung Mỹ này lưu luyến nữa!
    La Ngọc Quyên lặng thinh thờ thẫn hai dòng nước mắt chảy dài trên má.
    Nhạc Dung dẫu sao cũng lớn tuổi chững chạc hơn buông tiếng thở dài nói :
    - Tam muội và Tứ muội điên cả rồi à?
    Tư Mã Ngọc Yến nước mắt giàn rụa nghẹn ngào nói :
    - Vân ca mà chết là hết tất cả nếu điên thật càng tốt kẻ điên cuồng không còn biết đau khổ nữa… ối da đau tim quá…
    Thế rồi lại tiếp tục khóc nức nở :
    Triểu Dương Công chúa bỗng đưa tay lau nước mắt khản giọng nói :
    - Ba vị tỷ tỷ tiểu muội có một đề nghị.
    Nhạc Dung thở dài tiếp lời :
    - Tứ muội nói đi nếu ý kiến hay mọi người nhất định nghe theo
    Triều Dương công chúa giọng bi thiết :
    - Vân ca đã chết thì chúng ta còn sống làm gì? Hãy đắp một ngôi mộ to trên núi Linh Ưng này chúng ta cùng chết với Vân ca cho rồi!
    Nhạc Dung lắc đầu :
    - Nếu Thiên Vân chưa chết thì sao?
    - Chưa chết ư?
    Tư Mã Ngọc Yến mặt rạng rỡ lên song khi nhìn lên đỉnh núi biến dạng kia lại thở dài thậm thượt nói :
    - Không thể vậy được trên núi e rằng một con kiến cũng chẳng sống nổi chứ đừng nói là người.
    Triều Dương công chúa tiếp lời :
    - Tam tỷ nói rất đúng dù võ công cao đến mấy cũng không chịu nổi núi lở thế này.
    Nhạc Dung sầm mặt :
    - Hai người nguyền rủa Thiên Vân chết hay sao hả?
    Tư Mã Ngọc Yến ngớ người đoạn cười nói :
    - Đại tỷ chúng tiểu muội sẵn sàng chết để cho Thiên Vân được sống thế nhưng… niềm hy vọng mong manh quá!
    La Ngọc Quyên từ nãy giờ yên lặng bỗng xen lời :
    - Ít ra chúng ta cũng lên núi tìm thử xem sau đó hẳn toan tính cũng chẳng muộn.
    Thiên Lý Thần Khất tiếp lời :
    - Cát nhân tự có thiên tướng biết đâu Sở thiếu hiệp gặp hung hóa cát tốt hơn bốn vị cô nương hãy tạm nén đau thương lên núi xem xét một phen.
    Nhạc Dung thoáng đỏ mặt :
    - Thạch đương gia đã phải quá vất vả, ngu tỷ muội sẽ lên núi ngay đây xin Thạch Dương gia hãy trở về.
    Thiên Lý Thần Khất vội vòng tay thi lễ :
    - Có cần lão ô phái vài đệ tử đi không?
    Nhạc Dung vội đáp lễ :
    - Không cần đâu khi nào cần làm phiền đến quý bang chúng ta sẽ đi tìm Thạch Dương gia.
    - Vậy xin bốn vị cô nương hãy bảo trọng lão ô xin cáo lui!
    Đoạn cung kính thi lễ rồi mới quay người bỏ đi Thiên Lý Thần Khất đi khỏi, Tư Mã Ngọc Yến thở dài nói :
    - Núi Linh Ưng này rộng đến mấy mươi dặm chúng ta biết tìm kiếm cách nào đây?
    La Ngọc Quyên ngẫm nghĩ rồi nói :
    - Hiện tốt hơn chúng ta hãy lên ngọn núi cao nhất xem nơi nào có vết tích nhà cửa sụp đổ rồi hãy quyết định tìm.
    Tư Mã Ngọc Yến chau mày :
    - Nhà cửa sụp đổ có lẽ đã bị chôn vùi dưới núi rồi đâu còn nhìn thấy nữa!
    Nhạc Dung tiếp lời :
    - Nhị muội nói đúng rồi cho dù không tim được dấu tích đổ sụp từ trên cao nhìn xuống ít ra cũng có thể trông thấy được gì đó… Đằng nào thì nếu không tìm được kết quả chúng ta dứt khoát không rời khỏi núi Linh Ưng này.
    Thế là bốn nàng không do dự nữa chọn một ngọn núi cao nhất đi lên.
    Hãy nói về Sở Thiên Vân và Bạch Mai bị động đất núi lở vùi lấp hai người đã chết rồi ư?
    Không! Chẳng rõ trải qua bao lâu Sở Thiên Vân từ từ hồi tỉnh. Cảm giác trước tiên là toàn thân nhức nhối mở mắt nhìn bất giác lặng người than thầm :
    - Thế là hết không ngờ mình lại chết thê thảm thế này.
    Thì ra chàng không bị tan xương nát thịt hay bị vùi chôn dưới đất đá song đôi chân chàng đã bị hai tảng đá to đè gãy khắp người hơn hai mươi thương tích máu me bê bết và hai tảng đá đo vẫn còn đè lên đôi chân gãy, ít ra cũng nặng trên ngàn cân, đầu và thân may mắn nằm ở giữa kẽ hai tảng đá rộng chừng ba thước nhờ vậy mới bảo toàn được tính mạng.
    Chàng thử vận tụ công lực song lập tức thất vọng hoàn toàn, bởi đôi chân gãy mất máu quá nhiều và bị đá đè lên huyết mạch ách tắc máu lưu thông ngưng trệ không sao đề tụ được công lực chẳng khác nào phế nhân.
    Bạch Mai nằm bên cạnh chàng bởi hai người tay buộc và nhau nên khi rơi đã không tách xa nhưng thương thế của nàng cũng hết sức trầm trọng, đôi chân bị một tảng đá to đè lên, khắp người bê bết máu hãy còn hôn mê bất tỉnh.
    Sở Thiên Vân thở hắt ra một hơi dài khẽ gọi :
    - Bạch cô nương!
    Bạch Mai không chút phản ứng. Sở Thiên Vân cố đưa mắt nhìn chỉ thấy cách đầu chừng hai thước là một con suối nhỏ hẳn là từ trên núi chảy xuống.
    Nước suối rất trong mát, Sở Thiên Vân cố gắng đưa tay vốc lấy một ít nước rưới lên mặt Bạch Mai đoạn kề vào tai nàng khẽ gọi :
    - Bạch cô nương…
    Nước suối quả nhiên có công hiệu Bạch Mai mí mắt động đậy bỗng hớt hải kêu lên :
    - Sở tướng công…
    Sở Thiên Vân vội nói :
    - Tại hạ đang ở bên cô nương đây!
    Bạch Mai tỉnh hẳn lặng nhìn Sở Thiên Vân không nói một lời nhưng qua bộ mặt nhăn nhúm của nàng cũng đủ biết là nàng đang cố gắng chịu cơn đau khủng khiếp.
    Sở Thiên Vân cười não nùng nói :
    - Bạch cô nương cảm thấy thế nào? Còn chịu đựng được nữa không?
    Bạch Mai khó nhọc đáp :
    - Tiểu nữ… không sao, tướng công thế nào?
    Sở Thiên Vân gượng cười :
    - Tại hạ… cũng không sao, nhưng đôi chân cô nương… có lẽ đã gãy rồi!
    Bạch Mai thản nhiên :
    - Tiểu nữ biết!
    Sở Thiên Vân ngạc nhiên :
    - Đôi chân của tại hạ cũng đã gãy và chúng ta đang bị vùi lấp dưới núi, xem ra chỉ còn chờ chết đói hay bị mất hết máu thôi!
    Bạch Mai cười héo hắt :
    - Điều ấy tiểu nữ cũng đã biết, nhưng dẫu sao cũng còn một điều đáng an ủi.
    Sở Thiên Vân kinh ngạc :
    - Điều gì đáng an ủi vậy?
    Bạch Mai giọng xúc động :
    - Hai ta đã không rời xa nhau kề cận nhau chờ chết thế này, chúng ta có thể bày tỏ với nhau hết mọi sự trong lòng khi chết cũng sẽ chung đường xuống âm phủ không đáng an ủi hay sao?
    Sở Thiên Vân buông tiếng thở dài não ruột nhắm nghiền mắt lại.
    Hồi 8

Chia sẻ trang này