Truyện kiếm hiệp : Ngọc kiếm ly hồn tiêu (hồi 2) | Diễn đàn thủ thuật | Thủ thuật tin học |Forum chia sẻ và trao đổi thủ thuật

Truyện kiếm hiệp : Ngọc kiếm ly hồn tiêu (hồi 2)

Thảo luận trong 'Truyện kiếm hiệp , Tiểu thuyết' bắt đầu bởi diendanthuthuat, 5 Tháng mười hai 2014.

Lượt xem: 194

  1. Đăng ngày 5 Tháng mười hai 2014 #1

    diendanthuthuat

    Administrator

    Số bài viết: 1,354
    Đã được thích: 4
    Điểm thành tích: 60
    Giới tính: Nam
    Ngọc kiếm ly hồn tiêu (hồi 2) - Truyện kiếm hiệp hay
    Người ấy ha hả cười to nói :
    - Hai người trẻ tuổi kia gan dạ lắm, dám đặt chân lên Không Không đảo này, chả lẽ mới từng này tuổi đã muốn xuất thế thanh tu hay sao?
    Sở Thiên Vân thấy đối phương là một lão nhân tuổi trạc thất tuần, mặt đỏ râu trắng, tướng mạo rất uy vũ, trên mình không có binh khí.
    Nhạc Dung tranh trước nói :
    - Chúng tôi không có lòng dạ đến đây xuất thế thanh tu, mà là muốn học hỏi trên Không Không đảo này có những tuyệt học gì, lại khiến chốn võ lâm giang hồ khiếp sợ như quỷ vực thế này?
    Lão nhân như biết trước có vậy, không chút tức giận, vẫn ôn tồn nói :
    - E hai ngươi chưa đủ khả năng đó chứ!
    Sở Thiên Vân nhướng mày :
    - Tôn giá là ai? Sao biết bọn này không đủ khả năng?
    Lão nhân cười phá lên :
    - Lão phu là Cừu Thâm, khi xưa được bằng hữu võ lâm gọi là Di Sơn Thần Quân, nội ải này của lão phu, e hai người cũng khó mà qua được.
    Đoạn cất bước đi về phía một tảng đá to cao hơn trượng, ngoảnh lại quét mắt nhìn Sở Thiên Vân và Nhạc Dung, như muốn bảo họ chú ý.
    Chỉ thấy lão đứng trước tảng đá một hồi, bỗng mắt rực tinh quang, hai tay đặt trên tảng đá, buông tiếng thét vang, chòm râu bạc dưới cằm không gió mà lay động.
    Và rồi, hai tay nhấc lên, tảng đá nặng hàng ngàn cân ấy đã rời khỏi mặt đất.
    Di Sơn Thần Quân đi đến trước mặt hai người, một chưởng đẩy ra, tảng đá trở thành thẳng đứng, cất cao mấy thước, ầm một tiếng, lún xuống đất sâu đến năm sáu thước.
    Đoạn đắc ý đưa mắt nhìn hai người nói :
    - Chỉ cần hai người hợp sức di chuyển tảng đá này về chỗ cũ thì ải này lão phu quyết không làm khó.
    Sở Thiên Vân cười khẩy :
    - Tôn giá chỉ bằng vào chút bản lãnh như vậy mà quả quyết tại hạ không qua khỏi được ư?
    - Vậy sao ngươi không trổ tài thử xem?
    Sở Thiên Vân quay sang Nhạc Dung nói :
    - Xem ra trên đảo không chỉ có một cửa ải này, tiểu đệ không dám lấn lướt xin nhường sư tỷ trước.
    Nhạc Dung lưỡng lự, bởi nàng biết mình không đủ khả năng, vậy mà Sở Thiên Vân lại bảo mình ra tay, nhất thời không biết phải làm sao.
    Nàng ngẩng lên, thấy Sở Thiên Vân đang nhìn mình với ánh mắt kiên định, bèn thầm nhủ :
    - Thiên Vân biết rõ mình không đủ khả năng mà vẫn bảo mình ra tay, nhất định là có dụng ý gì đó, thôi thì mình cứ thử xem.
    Đoạn liền vận tụ chân lực toàn thân, buông tiếng quát lanh lảnh, song chưởng đẩy ra.
    Lạ thay, Nhạc Dung cảm thấy tảng đá nhẹ tựa lông hồng, vừa đẩy nhẹ đã bay bổng lên không, rơi xuống ngay chỗ cũ, chẳng chút sai lệch, nhưng lún sâu hơn trước năm sáu thước.
    Lúc Nhạc Dung nâng tảng đá, Sở Thiên Vân không hề nhìn ngó đến, chỉ có một cánh tay áo theo gió phất vào lưng Nhạc Dung.
    Mười lăm gã đại hán đều vô cùng kinh hãi, song người kinh hoàng hơn hết là Di Sơn Thần Quân Cừu Thâm, lão nằm mơ cũng không ngờ một thiếu nữ liễu yếu đào tơ mà công lực lại cao thâm hơn mình quá nhiều thế này, đúng là sông dài sóng sau xô sóng trước, có lẽ mình đã già nua quá rồi.
    Di Sơn Thần Quân cảm khái buông tiếng thở dài, vẻ hổ thẹn ôm quyền nói :
    - Hai vị quả là thần dũng, lão phu đã ban môn lộng phủ (múa rìu qua mắt thợ) để khiến hai vị cười cho. Xin mời hai vị tự tiện.
    Đoạn lại buông tiếng thở dài thậm thượt, quay người bỏ đi.
    Sở Thiên Vân với Nhạc Dung tiếp tục tiến sâu vào đảo, vượt qua một ngọn đồi, địa thế đã bằng phẳng hơn, mặt đất là đất cát rời rạc, có hai người đang đứng phía trước không xa.
    Hai người ấy một béo phì một gầy ốm, người gầy ốm hệt như một cây sào cắm trên đất cát, người béo mập như quả bi, đứng sóng vai nhau, người mập béo chỉ đến lưng người gầy ốm, trông hết sức khôi hài.
    Hai người cùng tiến tới, người béo mập cất tiếng nói trước :
    - Hai vị mới đến ư? Huynh đệ bọn này đã hầu giá từ lâu!
    Đoạn bỗng trợn mắt, như vừa nhớ ra điều gì, vội nói tiếp :
    - Mỗ quên giới thiệu quý tánh đại danh của huynh đệ bọn này với hai vị, mỗ là Thiên Thủ Quái Viên Anh, y là đệ đệ mỗ Thần Hành Thái Bảo Viên Hùng… À, còn tệ tánh tiểu danh của hai vị là gì?
    Cái lối tự giới thiệu và hỏi danh tánh người khác thế này, có thể nói là xưa nay chưa từng có bao giờ.
    Nhạc Dung suýt nữa đã phì cười, Sở Thiên Vân cũng cơ hồ không nén nổi. Nhạc Dung thoáng ngẫm nghĩ, đoạn cũng dùng giọng điệu như Thiên Thủ Quái nói :
    - Mỗ quý tánh đại danh là Nhạc Dung, còn vị này quý tánh đại danh là Sở Thiên Vân, hai vị hài lòng rồi chứ?
    Thiên Thủ Quái vừa vỗ tay vừa quay sang Thần Hành Thái Bảo nói :
    - Huynh đệ, vị tiểu cô nương này thật là biết điều, chúng ta đừng làm khó họ, trong bao năm qua, chỉ có vị tiểu cô nương này là biết thưởng thức câu hỏi của chúng ta.
    Thần Hành Thái Bảo Viên Hùng nhe răng cười gật đầu :
    - Đại ca nói có lý, vị tiểu cô nương này rất tốt, rất tốt!
    Hai người cứ mải nói chuyện ngớ ngẩn, Sở Thiên Vân không khỏi nóng ruột, trầm giọng nói :
    - Hai vị muốn hãy nói ra đi, tại hạ không có nhiều thời giờ đứng đây nghe hai vị tán gẫu đâu!
    Thần Hành Thái Bảo Viên Hùng ngắm nhìn Sở Thiên Vân từ đầu đến chân một hồi mới nói :
    - Tiểu tử, sao ngươi hung dữ thế? Huynh đệ mỗ chẳng muốn gì cả. Mỗ biết chạy, ca ca biết ném đá, nếu ngươi giỏi hơn bọn ta thì để cho hai người đi qua.
    Dứt lời liền thủ thế, như thể muốn động thủ ngay tức khắc. Sở Thiên Vân biết đối phương đã có biệt hiệu Thần Hành Thái Bảo, khinh công hẳn là hơn người, bèn đưa tay chỉ một trụ đá trắng ở ngoài ven đảo nói :
    - Hãy lấy trụ đá kia làm đích, đến rồi quay về một chuyến để định thắng bại, thế nào?
    Thần Hành Thái Bảo quả danh bất hư truyền, nghe Sở Thiên Vân nói vậy liền buông tiếng quát vang, phi thân lướt đi, chân không tung bụi, thân trên không động đậy, chớp mắt đã đi ra xa hơn trăm trượng.
    Sở Thiên Vân đứng yên, lòng cũng thầm bội phục.
    Lát sau, Thần Hành Thái Bảo đã quay về đến nửa đường, chỉ thấy Sở Thiên Vân cười khẽ, bong người nhấp nhoáng rồi biến mất.
    Ngay khi Thần Hành Thái Bảo sắp về đến đích, chợt thấy bóng trắng nhấp nhoáng, Sở Thiên Vân đã về đến trước y một bước, trong tay là một mảnh đá bổ ra từ trụ trắng kia, đứng yên tại chỗ cũ như chưa hề động đậy.
    Thần Hành Thái Bảo sửng sốt nói :
    - Tiểu tử ngươi biết bay hả? Sao mỗ chưa từng trông thấy công phu như vậy bao giờ vậy?
    Nhạc Dung nghe lòng vô vàn vui sướng nghe người ta khen ngợi Sở Thiên Vân, nàng cảm thấy còn vinh dự hơn là khen ngợi chính mình, bèn nhoẻn miệng cười nói :
    - Y biết bay thật chứ! Phen này hai người đã được mở rộng tầm mắt rồi phải không?
    Thiên Thủ Quái Viên Anh tiếp lời :
    - Tiểu cô nương hãy khoan đắc ý, y còn chưa tiếp đá của mỗ kia mà!
    Đoạn từ trên lưng lấy ra một nắm đá ngũ sắc như pha lê, tung mình lui ra xa ba trượng, chuẩn bị ném ra.
    Sở Thiên Vân liền tránh xa Nhạc Dung đứng yên ra hiệu cho Thiên Thủ Quái xuất thủ. Chỉ thấy Thiên Thủ Quái vẫn đứng yên, nhưng bỗng từ trong bàn tay bay ra hai viên đá, bắn thẳng vào hai mắt Sở Thiên Vân.
    Hai viên đá ấy bay đi chừng hai trượng, tựa hồ không có kình lực, chênh chếch rơi xuống đất. Đột nhiên, Thiên Thủ Quái quát to, mười ngón tay búng ra, mười vệt sáng ngũ sắc bắn thẳng vào các yếu huyệt khắp người Sở Thiên Vân.
    Thủ pháp phóng ám khí thế này quả là hi hữu, danh hiệu Thiên Thủ Quái quả bất hư truyền. Sở Thiên Vân biết không thể nào đón bắt được, bèn buông tiếng quát vang, thi triển chiêu Thiên Nữ Xuyên Hoa trong Huyền Ngọc tuyệt học, chỉ thấy mười ngón tay búng liên hồi, ngàn vạn luồng chỉ đạo đã hợp thành một chiếc lưới chặt chẽ.
    Trong bóng chỉ thấp thoáng, chỉ thấy chín mươi chín viên đá ngũ sắc rơi xuống trên mặt đất, tạo thành hình nửa vòng tròn trước mặt chàng.
    Nhạc Dung đứng bên thấy vậy lòng vui phơi phới, môi nở nụ cười tươi như hoa, trong khi hai anh em họ Viên thì lại trợn mắt há mồm đứng thừ ra như phỗng đá.
    Sau cùng, hai anh em đưa mắt nhìn nhau, đoạn lách người sang bên cho hai người đi qua.
    Sở Thiên Vân và Nhạc Dung tủm tỉm cười, tiến sâu vào đảo. Vượt qua một dải núi cao, trước mặt là một khoảng đất bằng.
    Đột nhiên, sau lưng vang lên một chuỗi cười giòn, rồi thì có tiếng nói :
    - Hai vị quả là cao minh, đã liên tiếp vượt qua hai cửa ải Không Không đảo, ngu phu phụ vô cùng khâm phục!
    Sở Thiên Vân quay người, chỉ thấy một đôi vợ chồng trung niên đang đứng cách không xa. Người đàn ông trang phục văn sĩ, áo dài xanh và lưng đeo trường kiếm, người đàn bà toàn thân y phục bằng tơ trắng, lưng giắt trường kiếm, tuy tuổi đã trung niên, song nhan sắc vẫn diễm lệ đoan trang, thanh cao thoát tục.
    Nhạc Dung bỗng có cảm giác vô vàn thân thiết với hai người này bất giác cất bước tiến về phía họ. Người đàn bà trung niên ấy cũng đăm mắt nhìn nàng. Sở Thiên Vân đảo mắt nhìn quanh, cười giòn nói :
    - Hiền khang lệ hẳn là ải thứ ba rồi.
    Văn sĩ trung niên cười hòa nhã :
    - Không dám, xin hỏi hai vị tôn tánh đại danh?
    Nhạc Dung có vẻ khích động tranh trước đáp :
    - Tiểu nữ là Nhạc Dung, còn đây là gia sư đệ Sở Thiên Vân, chúng vãn bối đến đây là để tìm Tỉ Dực song hiệp, chẳng hay…
    Nhạc Dung còn chưa dứt lời, người đàn bà trung niên đã hấp tấp tiến tới hai bước, run giọng nói :
    - Cô nương là Nhạc Dung đến từ Thái Sơn Ngọc Trụ phong phải không?
    Nhạc Dung kinh ngạc nhìn bà, lẳng lặng gật đầu. Người đàn bà trung niên bỗng nhào tới, dang tay ôm chầm Nhạc Dung vào lòng, run giọng nói :
    - Dung nhi, Dung nhi có biết mẫu thân thương nhớ đến dường nào không?
    Văn sĩ trung niên xúc động vuốt tóc Nhạc Dung, lẩm bẩm :
    - Dung nhi, quả đúng là Dung nhi của chúng ta rồi!
    Đây là mãi mãi, hỉ sự cốt nhục đoàn tụ, song ba người đều nước mắt chảy dài, nhưng những giọt nước mắt ấy không phải là biểu tượng cho sự bi thương.
    Sở Thiên Vân thở phào một hơi dài, giờ đây kể như chàng đã hoàn thành được một nửa phần nhiệm vụ.
    Đột nhiên, trên đỉnh núi vang lên một chuỗi cười đinh tai, liền theo đó là một lão nhân áo tím râu tóc bạc phơ nhẹ nhàng đáp xuống. Lão nhân ấy hai mắt sáng quắc quét nhìn mọi người, đoạn chậm rãi đi về phía Sở Thiên Vân, theo sau là Di Sơn Thần Quân Cừu Thâm với hai anh em Viên Anh và Viên Hùng.
    Vợ chồng Tỉ Dực song hiệp liền lộ vẻ lo âu và bối rối.
    Lão nhân áo tím dừng lại cách Sở Thiên Vân chừng một trượng, ngạo nghễ cười nói :
    - Tiểu tử có biết lão phu không?
    Sở Thiên Vân thản nhiên cười :
    - Hẳn tôn giá chính là Không Không Tôn Giả, chủ nhân trên đảo này?
    Lão nhân áo tím cười ha hả :
    - Chính lão phu! Nghe nói võ công ngươi rất khá, lão phu định cho ngươi giữ chức chủ đệ tứ quan, với tuổi của ngươi mà giữ chức vị ấy là khá lắm rồi.
    Sở Thiên Vân cười phá lên :
    - Rất tiếc là ngay cả chức vị Đảo chủ, Sở mỗ cũng chẳng xem ra gì, lẽ nào lại hạ mình làm một quan chủ dưới quyền tôn giá?
    Không Không Tôn Giả chẳng chút tức giận, hòa nhã cười nói :
    - Trong bao năm qua, đây là lần đầu tiên có kẻ dám xem thường lão phu. Tiểu tử ngươi quả là ngông cuồng đến dễ thương, ngươi tự tin tiếp nổi lão phu ba chiêu chăng?
    Sở Thiên Vân hào khí can vân cười nói :
    - Đừng nói ba chiêu, dù là ba mươi chiêu hay ba trăm chiêu, chỉ cần tôn giá có thể thi thố, Sở mỗ sẵn sàng hầu tiếp.
    Không Không Tôn Giả cả giận, hai tay vung lên, với chiêu Thôi Sơn Vọng Nguyệt đẩy ra, chưởng phong cuốn tung cát đá, tiếng rít gió lảnh lót, uy thế thật kinh người.
    Sở Thiên Vân điềm nhiên đứng yên chờ cho chưởng kình đến gần, song chưởng mới đẩy thẳng ra đón tiếp. Chưởng lực không hề gây ra chút tiếng động, hoang toàn khác biệt với chưởng lực của Không Không Tôn Giả. Thoạt nhìn, sự mạnh yếu biểu hiện hết sức rõ ràng, Sở Thiên Vân sắp nguy hiểm tính mạng đến nơi. Nhạc Dung với vợ chồng Tỉ Dực song hiệp đều kinh hoàng thất sắc, chỉ nghe bùng một tiếng vang dội, mặt đất đã hiện ra một cái hố to rất sâu.
    Trong cát bụi mù mịt, Không Không Tôn Giả bật lùi ba bước, còn Sở Thiên Vân chỉ lùi hai bước.
    Mọi người hiện diện đều là cao thủ võ lâm, sau một chiêu giao thủ, thảy đều hết sức kinh ngạc. Tỉ Dực song hiệp vui mừng khôn xiết, liên hồi giục hỏi con gái :
    - Thiếu niên này là ai?
    Ngân Y La Sát Nhạc Dung bất giác vô cùng đắc ý.
    Không Không Tôn Giả càng phừng lửa giận, buông tiếng quát vang, lại xuất thủ tấn công, chỉ thấy bóng chưởng dọc ngang, chiêu thức hung mãnh, kình phong trùm đến những mấy trượng. Trong thoáng chốc, hai người đã giao đấu hơn trăm chiêu vẫn chưa phân thắng bại.
    Không Không Tôn Giả kỳ chiêu dị thức nối tiếp nhau tung ra không ngớt, thì ra lão đã thi triển tuyệt kỹ Sa Hình Chưởng. thân pháp linh hoạt chẳng khác nào loài cá mập.
    Song Sở Thiên Vân ứng phó ung dung, chỉ thấy bóng trắng chập chờn như bướm lượn khóm hoa, hai bóng người cơ hồ hòa nhập thành một. Những người bàng quan không còn phân biệt được sự biến hóa chiêu thức của hai người nữa, thảy đều xem đến ngây ngẩn.
    Bỗng, hai bóng người vụt tách ra, đứng đối mặt nhau, không ai tổn thương cả. Chỉ thấy Sở Thiên Vân ôm quyền nói :
    - Đa tạ đã nhường cho!
    Không Không Tôn Giả sắc mặt thoạt xanh thoạt trắng, lát sau lại hồi phục hồng hào, cười to nói :
    - Lão phu đã bại trận một cách khâm phục khẩu phục, tiểu huynh đệ bất tất khách sáo!
    Thì ra trong khi giao chiến, Sở Thiên Vân nếu không kịp thời triệt chiêu thu thế thì Không Không Tôn Giả chẳng chết cũng đã thọ thương rồi. Không Không Tôn Giả ngưng chốc lát, lại nói :
    - Tiêu huynh đệ giá lâm Không Không đảo, chẳng hay với mục đích gì vậy?
    Sở Thiên Vân nghiêm nghị :
    - Tại hạ có hai điều thỉnh cầu không phải, một là xin tôn giá cho tất cả những người hiện có mặt tại đây muốn đi hay ở tùy họ lựa chọn.
    Không Không Tôn Giả mau mắn đáp :
    - Lão phu tuân mạng. Còn điều thứ hai?
    - Tại hạ muốn xuống giếng Bích Ba lấy một quả trứng Quy Giao…
    Không Không Tôn Giả sốt sắng tiếp lời :
    - Nước giếng Bích Ba hết sức giá lạnh, mặc dù lão phu ở trên đảo này đã mấy mươi năm, nhưng chưa từng xuống lần nào, nếu tiểu huynh đệ muốn thì hãy thử một phen xem.
    Trong khi hai người đối thoại, Tỉ Dực song hiệp đã cùng Nhạc Dung đi đến gần. Nhạc Dung sớm đã lược thuật với song thân về Sở Thiên Vân, Tỉ Dực song hiệp nghe nói sư đệ và sư muội đã bị hung đồ sát hại, lòng hết sức đau xót, không ngớt than thở, song thấy hậu duệ của vợ chồng sư đệ có được thành tựu thế này, lòng cũng rất là an ủi.
    Sau một phen giới thiệu, mọi người đều mừng mừng tủi tủi, Tỉ Dực song hiệp không ngừng hỏi Sở Thiên Vân về đủ mọi chuyện. Sau cùng. Sở Thiên Vân quay sang Không Không Tôn Giả nói :
    - Chẳng hay giếng Bích Ba ở đâu. Tại hạ đến đó trước xem thử được chăng?
    Không Không Tôn Giả gật đầu :
    - Nếu tiểu huynh đệ muốn thì lão phu xin dẫn đường!
    Tỉ Dực song hiệp vội nói :
    - Nước giếng cực kỳ lạnh, người thường e khó có thể thích ứng, đã đến đây rồi, tiểu huynh đệ hãy thư thả tính toán, hà tất gấp trong nhất thời?
    - Tiểu điệt cũng biết vậy, hiện chỉ muốn thử thăm dò thôi!
    Tỉ Dực song hiệp nhẹ gật đầu, không ngăn cản nữa. Thế là Sở Thiên Vân liền sải bước đi theo Không Không Tôn Giả. Rẽ qua một lối đi nhỏ, đã bỏ rơi mọi người một quãng khá xa, Không Không Tôn Giả mỉm cười nói :
    - Lão phu cũng có một điều thỉnh cầu không phải, chẳng hay tiểu huynh đệ ưng thuận chăng?
    Sở Thiên Vân ngạc nhiên :
    - Xin tôn giá cứ nói!
    - Lão phu muốn cùng tiểu huynh đệ kết làm vong niên chi giao, xưng hô huynh đệ…
    Sở Thiên Vân vội xua tay ngắt lời :
    - Vậy đâu được, đúng ra theo tuổi tác tại hạ phải gọi là lão tiền bối…
    Không Không Tôn Giả biến sắc mặt :
    - Hay là tiểu huynh đệ chê lão phu võ công kém cỏi, không xứng đáng để gọi là lão ca ca?
    Sở Thiên Vân cực chẳng đã, đành buột miệng nói :
    - Lão ca ca chớ hiểu lầm, tiểu đệ không có ý như vậy.
    Không Không Tôn Giả ha hả cười to :
    - Những gì khác chẳng cần bận tâm, chỉ xưng hô như vậy là đủ rồi!
    Đoạn liền cất bước dẫn trước phóng đi, tựa hồ lòng rất là vui sướng.
    Hai người vượt qua một ngọn núi, lại rẽ qua trái tiến vào một khu rừng đá. Sở Thiên Vân chợt nhớ ra, bỗng nói :
    - Lão ca ca võ công trác tuyệt, theo lời đồn đại trên giang hồ, lão ca ca cả đời chưa từng thua bại.
    Không Không Tôn Giả thoáng biến sắc mặt, hồi lâu mới thở dài nói :
    - Lời đồn đại trên giang hồ đâu có thể tin hẳn, khi xưa lão ca ca ngang dọc giang hồ, nếu thuận buồm xuôi gió thì đâu phải chui rúc ở nơi hẻo lánh thế này.
    - Vậy là lão ca ca hẳn cũng…
    Chàng định nói hẳn cũng từng bị vấp ngã, song lại cảm thấy không ổn, bèn vội nuốt trở vào bụng những lời toan nói. Không Không Tôn Giả thở dài nói tiếp :
    - Khi xưa, lúc lão ca ca vào Trung Nguyên lần thứ nhì, có ngang qua Cao Sơn Thiếu Lâm tự, đã tình cờ gặp một vị trưởng lão duy nhất lúc bấy giờ là Tiếu Diện Phật Như Hải, một lời không hợp, hai bên đã động thủ, kết cuộc sau năm trăm chiêu, lão ca ca chẳng may đả bại. Lão hòa thượng ấy đã giao kết một điều kiện rất quái lạ là khi nào có người thắng được lão ca ca, lúc ấy lão ca ca mới được rời khỏi đảo này, từ đó bị giam chân trên đảo.
    Sở Thiên Vân phì cười :
    - Điều đã giao kết ấy tuy quái lạ nhưng rất là thông minh…
    Không Không Tôn Giả giậm chân thở dài :
    - Đúng vậy, lão hòa thượng ấy đã hiểu rõ tính tranh cường hiếu thắng của người giới võ lâm, tin chắc lão ca ca không bao giờ chịu bại dưới tay kẻ khác, thế là lão ca ca đã ở trên đảo này ngót năm mươi năm dài…
    Ngưng chốc lát, lại ngửa mặt cười to nói :
    - Nhưng lão ta không bao giờ ngờ là tiểu huynh đệ lại phá bỏ giới điều ấy, khôi phục tự do cho lão ca ca.
    Hai người vừa đi vừa nói, tiến sâu vào trong rừng đá, chỉ thấy những mỏm đá như cột trụ dày đặc, cơ hồ mỗi hai bước lại phải rẽ quanh, ngoài năm mươi trượng như có một bức vách đá che chắn, không sao nhìn thấy cảnh vật xa hơn.
    Không Không Tôn Giả bỗng nói :
    - Tiểu huynh đệ, đến rồi!
    Hai người bước nhanh ra khỏi rừng đá, trước mặt là một khoảng đất bằng rộng chừng mấy trượng, nơi giữa có một cái giếng đường kính chừng ba thước, được xây bằng đá lam, ánh sáng xanh biếc từ trong giếng phản chiếu rực rỡ, đứng từ xa cảm thấy hơi lạnh rợn người.
    Đến gần miệng giếng, chỉ thấy nước giếng không gió mà gợn sóng, long lánh màu xanh biếc, cái tên giếng Bích Ba chính nhờ vậy mà có. Sở Thiên Vân nhìn hồi lâu, đoạn ngẩng lên nhìn Không Không Tôn Giả nói :
    - Lão ca ca hãy ở trên đây canh chừng, để tiểu đệ xuống dưới xem thử!
    Không Không Tôn Giả vừa định ngăn cản, chỉ thấy bóng trắng nhấp nhoáng, vội kêu lên :
    - Tiểu huynh đệ khoan đã…
    Song đã muộn, chỉ thấy nước giếng dao động, Sở Thiên Vân đã phóng xuống mất dạng. Không Không Tôn Giả cuống quít, hai tay xoa vào nhau, đứng thừ ra miệng giếng không biết làm sao hơn. Thời gian từng khắc trôi qua, thấm thoát trăng đã lên cao, Không Không Tôn Giả ngước lên nhìn vầng trăng sáng trên không, rồi lại cúi nhìn xuống giếng, lòng rối như tơ vò, chẳng rõ đã vòng quanh miệng giếng bao nhiêu lượt.
    Bỗng nghe có tiếng y phục phất gió, Không Không Tôn Giả dừng bước ngẩng lên nhìn, thì ra là Tỉ Dực song hiệp Nhạc Thiên Cử và Vương Mai Hà cùng ái nữ là Nhạc Dung. Nhạc Dung vừa thấy Không Không Tôn Giả một mình đứng bên miệng giếng, liền hiểu ngay cớ sự, hốt hoảng hỏi :
    - Lão tiền bối, sư… sư đệ của tiểu nữ đâu?
    Không Không Tôn Giả lắc đầu thở dài :
    - Ôi! Tiểu huynh đệ không chịu nghe lời, vừa mới đến đây chưa tìm hiểu đã phóng ngay xuống giếng. Ôi! Thật sốt ruột chết được.
    Ba người kinh hãi đồng thanh hỏi :
    - Vừa mới đến đã xuống giếng ư?
    Không Không Tôn Giả ủ dột :
    - Vâng, lão phu định ngăn cản nhưng không kịp!
    Đã bảy tám giờ trôi qua, ở dưới một giếng nước nổi tiếng ghê gớm lâu thế này mà chưa lên, nhất định là chẳng có gì tốt lành…
    Chỉ thấy Nhạc Dung đứng thừ ra sắc mặt trắng nhợt, miệng nói lảm nhảm gì chẳng rõ. Sau cùng, Nhạc Dung bỗng nói :
    - Mẹ, Dung nhi cũng muốn xuống đó xem thử!
    Vương Mai Hà hoảng kinh, vội ôm chặt lấy Nhạc Dung nói :
    - Dung nhi chớ nóng vội, Thiên Vân cát nhân thiên tướng, hãy nghe lời mẹ, chúng ta ráng chờ tiếp xem sao?
    - Không sao đâu, Dung nhi chỉ xuống dưới xem thử, sẽ trở lên ngay!
    Vương Mai Hà đành ôm lấy ái nữ không chịu buông ra. Bỗng, Không Không Tôn Giả thở dài trĩu nặng nói :
    - Mọi người đừng tranh cãi nữa, để lão phu xuống được rồi!
    Vừa dứt lời đã tung mình xuống giếng.
    Thời gian chậm chạp trôi qua trong sự chờ đợi nôn nóng, chừng nửa giờ sau, bỗng rào một tiếng, một người nhô lên mặt nước. Nhạc Dung tim cơ hồ vọt khỏi lồng ngực, nhưng khi nhìn kỹ nàng liền thất vọng, bởi đó không phải là Sở Thiên Vân mà là Không Không Tôn Giả Không Không Tôn Giả lên đến mặt đất, chỉ nói được hai tiếng “sâu quá” đã uể oải ngồi bệt xuống, sắc mặt nhợt nhạt, môi tái ngắt và toàn thân run cầm cập. Chỉ thấy hai tay ông cầm thanh trường kiếm, vỏ tím và chuôi kiếm chạm hình phi phụng, thoáng nhìn cũng biết không phải là vật bình thường, còn tay phải thì nắm chặt một viên châu tía cỡ trứng bồ câu.
    Nhạc Dung liền vội hỏi :
    - Lão tiền bối… Sở sư đệ đâu? Y… thật ra đã sao rồi?
    Không Không Tôn Giả vẻ thương hại nhìn nàng, thở dài nói :
    - Nhạc cô nương chớ quá đau buồn, tiểu huynh đệ của lão phu đã… không còn ở dưới giếng nữa!
    Nhạc Dung bàng hoàng :
    - Chả lẽ Sở sư đệ đã… gặp nạn rồi ư?
    Không Không Tôn Giả lắc đầu :
    - Có lẽ không phải, vì lúc lão phu xuống dưới, thanh kiếm và quả trứng Quy Giao này đã được để sẵn ở một chỗ, nhất định là do tiểu huynh đệ đã đặt để.
    Nhạc Dung giậm chân :
    - Vậy thì Sở sư đệ đi đâu?
    Không Không Tôn Giả không sao trả lời được câu hỏi ấy. Đúng vậy, nếu Sở Thiên Vân mà không ngộ nạn thì đã đi đâu?
    Không Không Tôn Giả thở dài :
    - Nhạc cô nương hãy uống quả trứng Quy Giao này vào để giải trừ bệnh độc rồi hẳn tính, lão ca ca nhất định sẽ làm sáng tỏ việc này mới được.
    Tỉ Dực song hiệp nghe nói đã lấy được thuốc giải, liền tức mừng rỡ đến cơ hồ rơi lệ. Ngờ đâu Nhạc Dung lại lắc đầu nói :
    - Hãy tạm cất giữ, chờ khi nào Sở sư đệ về đến hẳn uống cũng không muộn.
    Không Không Tôn Giả vội nói :
    - Đâu được, trứng Quy Giao chỉ có thể giữ được trong độ lạnh, lên bờ để lâu sẽ hỏng mất còn gì?
    Vương Mai Hà nước mắt chảy dài nói :
    - Dung nhi, ngoan nào! Chính vì trứng Quy Giao này mà cha mẹ mới phải xa rời ngươi suốt mười bốn năm dài, bây giờ đã lấy được sao ngươi lại đành lòng không uống? Dung nhi hãy vâng lời mẹ đi nào!
    Nhạc Dung nghe vậy càng khóc sướt mướt quỳ sụp xuống trước mặt Tỉ Dực song hiệp van vỉ :
    - Cha mẹ, xin hãy chấp thuận cho nữ nhi, đợi khi sư đệ trở về, nữ nhi sẽ uống cũng được mà!
    Hai người nghe ái nữ nói vậy, nước mắt chảy dài. Hồi lâu, Nhạc Thiên Cử mới trầm giọng nói :
    - Dung nhi, điên rồi hay sao? Nếu như hôm nay Sở Thiên Vân thật sự đã chết, ngươi làm vậy có ích gì? Huyết hải thâm thì của y, ai sẽ báo phục? Chả lẽ lại để cho y bất hiếu bất nghĩa, ngậm hờn nơi chín suối hay sao? Vả lại, nếu ngươi mà chết, ta với mẹ ngươi làm sao sống nổi nữa. Mười bốn năm qua, ta với mẹ ngươi không lúc nào chẳng thương nhớ ngươi…
    - Cha đừng nói nữa, nữ nhi uống đây!
    Nhạc Dung sau đó gần như lẩm bẩm nói một mình :
    - Thiên Vân đã ra đi vì chữa bệnh cho mình, mình phải báo thù cho y, đó là điều bức thiết hơn hết.
    Đoạn đứng lên, bỏ trứng Quy Giao vào miệng nuốt chửng, trong đầu óc nàng lúc này ngoại trừ việc báo thù, không còn gì khác, thậm chí không hề biết vị thuốc trong miệng mùi vị thế nào.
    Vương Mai Hà nhẹ kéo ái nữ nói :
    - Dung nhi hãy theo mẹ về đi thôi!
    Nhạc Dung bịn rịn nhìn giếng Bích Ba, mỗi bước đi mỗi ngoảnh lại nhìn.
    Trong Thiên Mục sơn, trên lối mòn loài thú qua lại, một thiếu niên áo trắng đang phóng đi như bay, tuy ánh nắng chói chang song thiếu niên ấy chớ hề bận tâm.
    Thiếu niên áo trắng ấy chẳng phải ai khác, chính là Sở Thiên Vân. Thì ra Sở Thiên Vân tung mình xuống giếng, vừa chạm vào nước đã cảm thấy lạnh buốt xương tủy, bèn vội vận Huyền Ngọc thần công hộ thân, thấy trên mình còn tỏa ra một lớp sáng đỏ lờ mờ, thì ra là do Ly Hồn tiêu phát ra.
    Càng xuống sâu, giếng càng rộng ra, vách giếng màu xanh biếc tỏa sáng chói lòa, nước giếng trong veo có sức hút mạnh khôn tả, một hồi rất lâu mới xuống đến đáy giếng. Chỉ thấy đáy giếng rộng đến trăm trượng, cát vàng óng ánh, đầy san hô và rong rêu, rất nhiều cá nhỏ kỳ lạ bơi lội như thoi đưa, đã có sinh vật hẳn là khác với giếng thường, cảnh trí hệt như Thủy Tinh Cung trong tranh.
    Ngay giữa giếng có một cây san hô to hơn hết, cao chừng mười trượng và to đế mấy vòng tay ôm. Dưới gốc có một thanh cổ kiếm màu tím đặt ngang, đè lên trên một chiếc hộp sắt mỏng, con Quy Giao nằm cạnh đó canh giữ, đang đưa mắt lom lom nhìn Sở Thiên Vân.
    Con Quy Giao này toàn thân đều là vẩy tím, đầu và đuôi rất giống rồng xanh trong tranh, trên lưng là chiếc vỏ cứng cao hơn ba trượng, bốn chiếc chân to nằm khuất dưới vỏ, dường như có thể co duỗi.
    Sở Thiên Vân hạ người xuống trên một cây san hô đối mặt với Quy Giao, nào ngờ chưa kịp đứng vững, chợt thấy ánh đỏ lóe lên, bay thẳng đến yết hầu. Chàng chưa kịp nhìn thấy rõ đó là gì, theo bản năng tự vệ đã vội với thế Thiên Cân Trụy hạ nhanh xuống một gốc cây, chỉ nghe bộp một tiếng, cây san hô sau lưng đã gãy làm hai đoạn.
    Quy Giao há chiếc miệng đỏ lòm, ánh đỏ lóe lên rồi biến mất ngay, Sở Thiên Vân giờ mới thấy rõ đó là chiếc lưỡi của con Quy Giao. Đừng thấy đó chỉ là chiếc lưỡi thịt, Quy Giao chính nhờ nó để săn bắt thức ăn hằng ngày, bách phát bách trúng. Sở Thiên Vân biết không thể tránh khỏi một cuộc ác chiến, chân vừa chạm đất đã vội bắn ra năm luồng chỉ kình, nhắm bắn vào tay mắt mũi miệng Quy Giao, đồng thời tung mình lao tới. Quy Giao vốn rất thông linh, biết chỉ kình lợi hại, vội rụt nhanh đầu và đuôi vào trong vỏ, năm luồng chỉ kình thảy đều trúng vào chiếc vỏ cứng, chỉ gây một chút bọt nước mà thôi.
    Ngay khi ấy, Sở Thiên Vân đã lao đến gần và chiêu Di Sơn Điền Hải (Dời Non Lấp Biển) tung ra một chưởng, bùng một tiếng vang dội, con Quy Giao khổng lồ đã bị đánh văng ra xa mấy trượng, rơi xuống sát vách giếng.
    Con Quy Giao hung tính bừng dậy, thò đầu há miệng phun ra một luồng nước tím, cách hơn ba trượng mà Sở Thiên Vân đã cảm thấy hơi lạnh rợn người.
    Sở Thiên Vân vội vận thần công, vận đầy tám thánh chân lực phóng ra một chưởng, chỉ thấy một bức tường nước vô hình theo chưởng lực của chàng xô nhanh tới trước, làn nước tím vừa chạm vào liền hoàn toàn tan biến, dư lực còn đẩy cho con Quy Giao lộn một vòng to.
    Sở Thiên Vân thấy vậy cả kinh, mình đã vận đến tám thành công lực mà chỉ khiến cho con quái thú lộn một vòng, vậy e rằng vận hết toàn lực cũng chưa chắc hạ sát được.
    Thật ra không phải vậy, Quy Giao tuy là con vật đã sống ngàn năm, nhưng sao thể so bì được với Huyền Ngọc thần công vượt tạo hóa của chàng? Chẳng qua con quái thú bị chấn thương nội phủ mà bề ngoài không trông thấy đó thôi.
    Lúc này con quái thú hung tính đã giảm, bốn chân tuy thủ thế chực lao tới, song vẫn tần ngần chưa giám thực hiện.
    Sở Thiên Vân lúc này đã cảm thấy có chút ngạt thở, đã biết là mình đã ở dưới nước rất lâu. Phải biết một người nội công cao thâm, nhất là đã đạt đến trình độ đăng phong tạo cực. ở dưới nước ba ngày hai đêm không phải là điều khó, nhưng giao đấu trong nước thì không thể được nữa, vừa định lấy Ly Hồn tiêu ra hạ sát quái thú, chợt thấy Quy Giao chỏi mạnh hai chân sau vào vách giếng, hai chân trước mười vuốt vươn ra, há miệng phun ra một luồng nước tím đen, lao đến với một tốc độ nhanh khôn tả.
    Sở Thiên Vân không kịp rút lấy tiêu nữa, vội vận công tung ra hai chưởng, chỉ nghe một tiếng bùng vang dội, con Quy Giao lại bị đánh văng ra xa năm trượng, nằm ngửa bất động. Sở Thiên Vân trong lúc cấp bách chỉ vận được tám thành công lực, bị sức va chạm đẩy lui năm bước, nơi ngực huyết khí trào sôi, hiển nhiên đã bị thương nhẹ.
    Thấy con Quy Giao đã chết, Sở Thiên Vân vội lướt đến bên quái thú, tìm kiếm hồi lâu mới thấy một chiếc túi nhỏ nằm trong một đốt xương nơi chân sau, rất giống một miếng vẩy to, nếu không tìm kỹ khó thể phát hiện được. Sở Thiên Vân thò hai ngón tay vào, gắp ra một viên châu màu tím, chàng cũng chẳng rõ đó có phải là trứng Quy Giao hay không, song tìm hết toàn thân, không còn gặp gì khác nữa.
    Chàng thầm nhủ :
    - Thôi thì đằng nào Quy Giao cũng đã chết, nếu không phải thì mình xuống tìm lại cũng được.
    Đoạn quay trở lại bên gốc cây san hô, vừa định nhặt lấy thanh cổ kiếm, thốt nhiên… con Quy Giao lộn lại, lủi nhanh vào một lùm rong biến mất dạng. Sở Thiên Vân cả kinh, vội đặt những gì trong tay xuống, tung mình đuổi theo, thì ra trong lùm rong biển có một hang sâu, biết là con quái thú trốn chạy theo lối này, liền vội đuổi theo vào trong hang. Vách hang chỉ toàn một loại đá tím và thẳng đuột, không một chỗ khúc khủyu.
    Sở Thiên Vân đuổi theo hồi lâu, không biết đã vượt qua bao xa, bỗng thấy phía trước có ánh sáng, và đồng thời chàng cũng trông thấy bóng tím thấp thoáng, biết đã sắp đuổi kịp quái thú, chàng liền phấn chấn tinh thần, gia tăng tốc độ đuổi theo. Bỗng trước mặt quang đãng, nước biếc mênh mang, thì ra hang động này thông ra biển cả. Con quái thú đã mất dạng, biển cả bao la thế này biết đâu mà tìm. Sở Thiên Vân ngẫm nghĩ một hồi, sau cùng đành trồi lên mặt nước, đưa mắt nhìn quanh, bất giác ngẩn người, chỉ thấy trước mặt là một bờ biển xa lạ.
    Thì ra giếng Bích Ba rất sâu, đường hang xuyên qua đáy biển đến mấy trăm dặm, không còn nhận ra được Không Không đảo nằm ở hướng nào nữa. Lúc này chàng bất giác nhớ đến bệnh tình của Nhạc Dung, thầm mong viên châu tím kia chính là trứng Quy Giao mà nàng đang cần, bởi chàng tin chắc Không Không Tôn Giả thấy chàng quá lâu chưa trở lên hẳn sẽ xuống tìm chàng mà lấy lên.
    Song vạn nhất nếu không xuống lấy lên thì sao?
    Sở Thiên Vân nghĩ tới nghĩ lui thấy không sao yên tâm được, bèn quyết định trở về Trung Nguyên, hỏi xem có ai biết hình dạng của trứng Quy Giao và có loại thuốc giải nào khác nữa hay không, nếu có, dù cho gian nan đến mấy cũng quyết tìm thấy bằng được.
    Quyết định như vậy xong, chàng liền cảm thấy khoan tâm hơn, bèn dọc theo bờ biển phóng đi.
    Sở Thiên Vân phóng đi như gió cuốn, vượt qua Thiên Hà lĩnh lúc nào không hay, lúc này chàng đang phóng đi trên một đường núi gồ ghề.
    Bỗng nhiên, trên không vang lên một tiếng chim kêu, rồi thì cuồng phong phủ xuống đỉnh đầu cuốn tung cát đá. Sở Thiên Vân vội lạng người sang bên, vận công sẵn sang ứng biến.
    Chỉ thấy một con chim điêu khổng lồ đáp xuống bên trên đường, dáng vẻ hết sức uy vũ, cao hơn chàng rất nhiều. Trước mặt chim điêu có một người đang nằm ngửa bất động, bởi người này mặc áo tím, tiệp với màu đá nên khi nãy chàng không nhìn thấy.
    Sở Thiên Vân chú mắt nhìn kỹ, thấy người ấy sắc mặt trắng bệch, khóe môi rỉ máu, liền hiểu ra phần nào, và rất lấy làm cảm động trước lòng trung thành bảo vệ chủ nhân của con chim điêu, bèn tiêu giải công lực đi.
    Chàng bước nhanh đến bên người áo tím, chỉ thấy đối phương mặt tròn như trứng ngỗng, mày lá liễu, mũi thẳng thớm, đôi môi nhỏ nhắn, hai hàng mi dài cong vút, chàng bất giác thầm nhủ :
    - Người này thật nặng mùi phấn sáp, nếu mặc nữ trang, nhất định sẽ là một trang giai nhân tuyệt sắc khuynh thành.
    Chàng ngồi xuống thăm mạch cho người áo tím, lập tức giật mình buột miệng nói :
    - Ồ! Nội thương quá trầm trọng, nếu không cấp cứu ngay, e khó bảo toàn tính mạng.
    Sở Thiên Vân vốn giàu lòng nghĩa hiệp, không gặp thì thôi, giờ đã gặp đâu thể ngoảnh mặt làm ngơ, bèn chẳng chút do dự, bồng người áo tím lên, vội rẽ vào bên đường, phóng đi về phía hoang vắng. Thoáng chốc đã vượt qua mấy dặm, tiến vào một khu rừng rất rậm.
    Tìm một khoảng đất rộng trong rừng, Sở Thiên Vân đặt người áo tím xuống, từ trong lòng lấy ra một viên quy chân đơn còn lại duy nhất, sau khi bỏ vào miệng đối phương, chàng ngồi xếp bằng bên cạnh, nhắm mắt vận công giúp y thôi cung hoạt huyết.
    Lát sau, đưa hai tay đặt vào huyệt nhũ căn đối phương, bàn tay vừa chạm vào, bỗng như chạm phải điện rút nhanh về, liền tức mặt đỏ bừng như lửa rực.
    Thì ra người áo tím là nữ cải nam trang, Sở Thiên Vân dừng tay thử ra nhìn đối phương, tim đập loạn xạ, nhất thời không biết xử trí thế nào cho phải.
    Lúc này sắc mặt người thiếu nữ ấy đã dần hồng hào, đang là lúc dược lực sinh hiệu, song lại chẳng bao lâu lại dần chuyển sang trắng, rồi đến xanh và co giật dữ dội.
    Sở Thiên Vân thấy vậy lòng nóng như thiêu đốt, hiển nhiên là thương thế thiếu nữ ấy quá nặng. Quy chân đơn tuy là thần dược điều thương, nhưng thiếu nữ ấy không còn sức hấp thu dược lực.
    Lát sau, mặt thiếu nữ dần trở nên xám trắng, hơi thở cũng hết sức yếu ớt, lúc đoạn lúc tục. Sở Thiên Vân lúc này mồ hôi đầm đìa, răng lún sâu vào môi mà không hề hay biết.
    Và rồi, sắc mặt thiếu nữ trở nên xám ngắt, Sở Thiên Vân không do dự nữa, giờ đây cứu người là hơn hết, bèn cắn mạnh môi, từng giọt máu tươi rỉ xuống, hai tay vỗ nhanh vào các đại huyệt thiếu nữ, cảm thấy như chạm tay vào gòn, mềm mại như không xương, bất giác tim đập rộn rạo.
    Nhưng chỉ chốc lát chàng đã ổn định tâm thần, tiến vào cảnh giới vật ngã lưỡng vong.
    Chỉ thấy hai tay chàng nhanh nhẹn lướt trên các đại huyệt trên ngực thiếu nữ, trên đầu bốc lên hơi trắng, mỗi lúc càng thêm dày đặc theo tốc độ di chuyển của hai tay.
    Sắc mặt thiếu nữ dần thay đổi, từ xám thành xanh, từ xanh thành trắng, rồi trở nên hồng hào.
    Chừng thời gian một bữa cơm sau, Sở Thiên Vân đã mồ hôi nhễ nhại, sắc mặt trắng bệch, trong khi chàng đang thọ nội thương mà còn tiêu hao chân lực thế này, thật là một việc hết sức vất vả, song việc cứu người là quan trọng, chàng chẳng còn cách nào khác hơn.
    Sau cùng thiếu nữ từ từ hồi tỉnh, trong lúc mơ màng, chợt cảm thấy có hai bàn tay đặt trên huyệt nhũ căn nằm dưới đôi nhũ hoa của mình liền tức kinh hãi, theo phản ứng tự nhiên vung tay…
    Song nàng liền vỡ lẽ, bởi thấy trước mặt là một thanh niên sắc mặt trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại, đang vận chân lực điều thương cho mình, qua ánh mắt đờ đẫn kia, chứng tỏ chàng đã hao tổn rất nhiều chân nguyên.
    Lúc này nàng mới cảm thấy nơi huyệt nhũ căn mình có hai luồng sức nóng cuồn cuộn tràn vào cơ thể.
    Bỗng bên tai nàng vang lên tiếng khẽ như muỗi kêu nói :
    - Cô nương hãy mau tập trung tinh thần, đừng nghĩ vẩn vơ, nếu muộn hơn nữa, tại hạ đành chịu bó tay.
    Thiếu nữ nghe vậy kinh hãi, vội xua đi tạp niệm, chuyên tâm nhất trí hướng dẫn luồng sức nóng chảy khắp yếu mạch và đại huyệt toàn thân.
    Sau khi vận chuyển hai chu kỳ, bỗng nghe Sở Thiên Vân quát khẽ, rồi thì một luồng sức nóng rất mạnh tràn vào cơ thể, thẳng xuống đan điền, liền cảm thấy khắp người sảng khoái khôn tả, chẳng những thương thế đã lành mà công lực dường như cũng gia tăng không ít, và hai bàn tay đặt nơi huyệt nhũ căn cũng đã rời đi trong tiếng quát.
    Sở Thiên Vân mệt lừ, lập tức nhắm mắt điều tức, nhờ chàng có căn cơ vững chắc, nên chỉ lát sau là bình phục. Chàng chầm chậm đứng lên, đi đến bên thiếu nữ áo tím, vòng tay thi lễ nói :
    - Tại hạ tình cờ ngang qua đây, bởi thấy cô nương thọ thương trầm trọng, chẳng thể nào không mạo muội tòng quyền, có điều đắc tội, xin cô nương rộng lòng lượng thứ.
    Thiếu nữ áo tím buồn bã :
    - Đúng ra tôi phải bái tạ ơn cứu mạng, nhưng…
    Sở Thiên Vân vội tiếp lời :
    - Trước đó quả tình tại hạ không biết cô nương là thiên kim tiểu thư, nếu biết trước tại hạ cũng chẳng dám mạo muội…
    Thiếu nữ áo tím cười bẽn lẽn :
    - Dám hỏi tướng công tôn tánh đại danh?
    - Tại hạ là Sở Thiên Vân… Cô nương phương danh xưng hô thế nào? Vì sao lại một mình cưỡi chim điêu đến đây và thọ trọng thương thế này?
    Thiếu nữ áo tím thở dài :
    - Tiểu nữ là Tư Mã Ngọc Yến, trên giang hồ gọi là Tử Yến Ngọc Nữ, còn về việc…
    Rồi cười liến thoắng nói tiếp :
    - Ngọc Yến đã lén gia phụ rời nhà ra ngoài chơi, chẳng ngờ đã gặp một bọn ác nhân, bởi võ công bất địch nên mới thọ thương…
    - Cô nương biết bọn họ là ai không?
    Tư Mã Ngọc Yến lắc đầu :
    - Không, nhưng nếu sau này mà gặp lại nhất định Ngọc Yến sẽ nhận ra bọn họ.
    Sở Thiên Vân đảo mắt trầm ngâm :
    - Tại hạ còn có việc khẩn cấp, cô nương nội thương đã lành, xin cáo biệt.
    Đoạn vòng tay thi lễ, định cất bước bỏ đi.
    Tư Mã Ngọc Yến vội nói :
    - Hãy khoan…
    Sở Thiên Vân chững bước :
    - Cô nương còn điều chi nữa vậy?
    Tư Mã Ngọc Yến thầm nhủ :
    - Khi điều thương cho mình, hai người đã có sự động chạm da thịt, nếu chàng ra đi, có thể sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, mình biết phải làm sao đây?
    Đoạn đưa mắt nhìn, chỉ thấy Sở Thiên Vân mày kiếm mắt sao, mặt trắng môi hồng, bất giác động tâm thầm quyết định, bèn gom hết can đảm, dạn mặt nói :
    - Tướng công không nên gọi Ngọc Yến là cô nương!
    Sở Thiên Vân ngẩn người :
    - Vậy phải gọi là gì?
    Tư Mã Ngọc Yến nhoẻn cười :
    - Hay gọi là… là… à, tướng công bao nhiêu tuổi?
    Sở Thiên Vân ngơ ngác :
    - Tại hạ đã hơn hai mươi!
    Tư Mã Ngọc Yến đỏ bừng mặt, một hồi thật lâu mới ngập ngừng nói :
    - Ngọc Yến phải gọi là… là Vân ca…
    Sở Thiên Vân bất giác cũng đỏ mặt, song nghĩ đến sự động chạm da thịt khi nãy, nhận làm huynh muội cũng tốt, bèn lúng túng nói :
    - Vậy Sở mỗ đành phải mạn phép làm trưởng huynh, chẳng hay nghĩa muội năm nay bao nhiêu tuổi…
    Tư Mã Ngọc Yến vội tiếp lời :
    - Tiểu muội đã mười tám!
    Đoạn đảo quanh mắt một vòng, nói tiếp :
    - Vân ca định đi đâu vậy?
    Sở Thiên Vân thở dài :
    - Ngu huynh… hành tung khó định!
    - Tiểu muội đi cùng được chăng?
    Sở Thiên Vân sửng sốt :
    - Đâu thể được, ngu huynh…
    - Đâu có gì là không được chứ? Bây giờ chúng ta đã là huynh muội rồi, tiểu muội đi cùng Vân ca là lẽ đương nhiên… Vả lại, tiểu muội đã lén gia phụ ra ngoài, cũng chẳng dám quay về nhà nữa, nếu lại gặp bọn người xấu kia, rất có thể sẽ táng mạng bởi tay họ… Vân ca đành lòng để cho tiêu muội một mình trôi dạt trên giang hồ sao?
    Tư Mã Ngọc Yến dứt lời đã rướm nước mắt muốn khóc.
    Sở Thiên Vân thật không biết cách nào hơn, vả lại chàng một mình đơn chiếc cũng quá buồn tẻ, nếu có một vị muội muội liến thoắng này đi cũng đỡ hiu quạnh, bèn gật đầu ưng thuận.
    Tư Mã Ngọc Yến thấy vậy mới vui cười hớn hở cùng Sở Thiên Vân ra khỏi rừng, hai người vẫn theo đường cũ xuống núi, vừa đi vừa chuyện trò.
    Vào lúc hoàng hôn, hai người đã đến gần thành Thọ Xương, thỉnh thoảng gặp người đi đường qua lại, đành thả chậm bước, song vẫn nhanh hơn người thường hai ba lần.
    Bỗng Tư Mã Ngọc Yến kề tai Sở Thiên Vân khẽ nói :
    - Vân ca, dường như người kia đang theo dõi chúng ta thì phải!
    Sở Thiên Vân cười khẩy :
    - Đâu phải chỉ một mình chúng ta vừa xuống Thiên Hà lĩnh là họ đã bám theo rồi.
    - Vân ca biết họ ư?
    - Tuy không biết nhưng họ đều có cùng một phiêu ký.
    - Phiêu ký gì vậy?
    - Bên ngực trái có một chiếc kim hoàn.
    - Ồ! Vậy họ là Kim Hoàn bang rồi!
    Kim Hoàn bang là một tổ chức lớn lừng danh chốn giang hồ đã gần trăm năm nay, chẳng những đông người mà trong bang còn có rất nhiều cao thủ, Bang chủ Kim Hoàn Chấn Thiên Ông Vấn Nhất Kỳ, cùng bốn Đường chủ Thiên Hoàn, Địa Hoàn, Nhân Hoàn và Ma Hoàn đều là các nhân vật khét tiếng trong giới hắc đạo đã thành danh trong nhiều năm qua, có điều là Sở Thiên Vân mới bước chân vào giang hồ nên chưa biết mà thôi.
    Sở Thiên Vân khẽ cười nói :
    - Mặc họ, Kim Hoàn bang hay Ngân Hoàn bang, họ không gây sự thì thôi còn như dại dột dám đến gây hấn, hừ! Cam đoan họ sẽ tự chuốc khổ vào thân.
    Tư Mã Ngọc Yến lặng đi theo Sở Thiên Vân, nhưng lòng thắc thỏm không yên.
    Khi hai người vào trong khách điếm không lâu, khách bỗng kéo đến nườm nượp, già có trẻ có, người nào cũng vai u thịt bắp và dáng vẻ căng thẳng vội vàng, chắc chắn không phải dân thường.
    Những người ấy trọ ở các gian phòng vây quanh nhà trọ của Sở Thiên Vân và Tư Mã Ngọc Yến thảy đều đi ngũ rất sớm.
    Nhưng trong gian phòng đối diện có hai đôi mắt chòng chọc nhìn vào phòng hai người, và phía sau đối diện cũng có hai đôi mắt theo dõi, xung quanh cũng vậy.
    Trong phòng Sở Thiên Vân và Tư Mã Ngọc Yến ngồi đối mặt nhau. Sở Thiên Vân lạnh lùng nói :
    - Theo họ nhận thấy có lẽ chúng ta đã là cá nằm trong lưới rồi, hừ!
    Tư Mã Ngọc Yến thắc mắc hỏi :
    - Vân ca, họ theo dõi chúng ta với ý đồ gì vậy?
    - Ngu huynh cũng không rõ, Yến muội có sợ không?
    - Ở bên Vân ca tiểu muội không sợ gì hết.
    - Có lẽ ngu huynh không đáng tin cận như Yến muội đã nghĩ đâu.
    - Tiểu muội không bận tâm.
    Sở Thiên Vân suy nghĩ một hồi sau đó Tư Mã Ngọc Yến vào nghỉ trong nội thất còn chàng thì ngồi ngoài điều tức.
    Một đêm trôi qua bình yên vô sự, sáng hôm sau mặt trời vừa ló dạng hai người đã sửa soạn lên đường đi về hướng tây đến Tứ Xuyên.
    Ra khỏi nội thành, họ chọn một con đường nhỏ vắng vẻ, thi triển khinh công phóng đi, chẳng bao lâu đã vượt qua hơn năm mươi dặm đường, phía trước là một ngọn núi đất quanh chân núi đều là rừng rậm.
    Tử Yến Ngọc Nữ thả chậm bước nói :
    - Vân ca, dường như bọn họ không đuổi theo?
    Sở Thiên Vân lắc đầu :
    - Có đấy, nhưng không đông lắm.
    - Vân ca, nơi đây động thủ rất là thích hợp.
    Ngay khi ấy, bỗng nghe tiếng xoẹt xoẹt liên hồi, từ trong rừng phóng ra năm bà lão áo trắng, trước ngực đều có thêu một con chim phụng, chia làm năm màu đỏ, vàng, lam, trắng, đen. Năm người dừng lại đối mặt với Sở Thiên Vân và Tư Mã Ngọc Yến, nhưng không nói gì cả.
    Tư Mã Ngọc Yến hết sức lấy làm lạ, sao Ngọc Phụng bang xuất động đến cả ngũ phụng thế này? Thật ra là vì việc gì thế nhỉ?
    Rồi thì, trong rừng có tiếng nữ trang khua vang, Ngũ Phụng liền tức đứng nghiêm trang cung kính.
    Đưa mắt nhìn, Tư Mã Ngọc Yến bất giác cả kinh, chỉ thấy bốn thiếu nữ cỡ chừng mười lăm, mười sáu hộ tống một thiếu nữ áo màu xanh biếc, che mặt bằng khăn thêu hình chim phụng cũng màu xanh biếc, chậm bước đi ra, dáng vẻ uy nghi oai vệ, đó chính là Ngọc Phụng bang chủ, Trường Thiên Bích Phụng La Ngọc Quyên rất hiếm khi xuất hiện trên chốn giang hồ.
    Năm bà lão vội cung kính thi lễ, đồng thanh nói :
    - Cung nghênh Bang chủ đại giá!
    Những người trong rừng dưới chân núi vừa thấy Ngọc Phụng bang chủ xuất hiện thảy đều kinh hoàng thất sắc.
    Ngọc Phụng bang chủ dừng lại đối mặt với Sở Thiên Vân cất tiếng hỏi :
    - Các hạ là Sở Thiên Vân phải không?
    Sở Thiên Vân lạnh lùng :
    - Phải, tại hạ chính là Sở Thiên Vân, phương giá lao sư động chúng đến đây là có mưu đồ trên mình Sở mỗ phải không?
    Ngọc Phụng bang chủ cười khinh miệt :
    - Đúng vậy, Ngọc Phụng bang định tạm mượn Ly Hồn tiêu của các hạ có việc cần dùng, sớm là ba tháng, muộn lắm là một năm ắt sẽ hoàn trả. Còn về việc lao sư động chúng không phải là chủ yếu chỉ vì một mình Sở đại hiệp, bởi không chỉ có Ngọc Phụng bang muốn mượn tiêu của Sở đại hiệp mà thôi, do đó bổn bang phải phòng xa mới được.
    Ngọc Phụng bang chủ tuy giọng nói vẫn dịu ngọt, song hàm ý như là Sở Thiên Vân chưa xứng đáng để cho nàng phải lao sư động chúng.
    Sở Thiên Vân nghe vậy cả giận, song ngoài mặt vẫn thản nhiên mỉm cười nói :
    - Chẳng hay quý bang mượn Ly Hồn tiêu để làm gì? Còn như Sở mỗ không cho mượn thì sao?
    Ngọc Phụng bang chủ khanh khách cười :
    - Bổn bang đã đoán trước là sẽ có câu trả lời như vậy!
    - Dùng võ lực ư?
    - Đó là Sở đại hiệp muốn bổn bang phải như vậy!
    Sở Thiên Vân ngửa mặt cười vang, âm thanh phát ra từ đan điền, đinh tai nhức óc, những người hiện diện thảy đều biến sắc mặt.
    Cười xong, cao giọng nói :
    - Các vị tiến lên đi!
    Bỗng, bà lão ngực thêu phụng đỏ cất tiếng nói :
    - Hồng Phụng Triệu Liên Quân xin tiếp các hạ vài chiêu thử xem!
    Dứt lời đã sấn tới liên tiếp công ra bảy chưởng uy mãnh như vũ bão, thì ra qua tiếng cười của Sở Thiên Vân vừa rồi, bà ta biết đối phương chẳng dễ đối phó, nên vừa xuất thủ đã dùng toàn tuyệt chiêu hầu giành lấy tiên cơ.
    Sở Thiên Vân buông tiếng cười khẩy, lách người sang bên tránh khỏi, đồng thời phản công với chiêu Xích Địa Thiên Lý, trong bóng chưởng chập chùng, liên tiếp biến hóa bảy thức, thảy đều công vào nơi khó phòng bị, nhanh nhẹn, kỳ ảo và chuẩn xác khôn tả.
    Hồng Phụng Triệu Liên Quân liền bị áp đảo, thoái lui lia lịa, không còn khả năng hoàn thủ nữa.
    Hắc Phụng thấy vậy hết sức lo lắng, quay sang nhìn Trường Thiên Bích Phụng La Ngọc Quyên, ra ý muốn xuất thủ giải nguy cho Triệu đường chủ.
    Trường Thiên Bích Phụng tuy không muốn liên thủ giáp công, nhưng lại chẳng thể không giải nguy cho Hồng Phụng, sau một hồi đắn đo, sau cùng nàng gật đầu chấp thuận.
    Lúc này Hồng Phụng vừa có được một cơ hội hoàn thủ, Hắc Phụng liền quát lên lanh lảnh, tung mình lao vào vòng chiến.
    Bỗng, Hắc Phụng thấy mắt hoa lên, lối đi đã bị ngăn cản, chững người nhìn kỹ, thì ra là thiếu niên áo tím đi cùng Sở Thiên Vân, bèn chẳng nói chẳng rằng, vung chưởng thi triển ngay Thôi Song Vọng Nguyệt đoạn liền định lao tới tấn công Sở Thiên Vân, bởi bà ta nghĩ hẳn là thiếu niên áo tím không dám tiếp chiêu, nào ngờ sự thật lại khác, Tư Mã Ngọc Yến là con gái Thánh Tâm đảo chủ Tư Mã Long, một trong Thiên Ngoại tam ma, đâu đến đỗi quá kém cỏi.
    Song chưởng vừa tung ra, chợt thấy Tư Mã Ngọc Yến chưởng như xuyên hoa hồ điệp vung ra đón tiếp, bùng một tiếng, hai người đều bật lùi ba bước, lòng cùng thầm kinh hãi.
    Những người đứng ngoài bàng quan cũng kinh ngạc tột cùng.
    Hắc Phụng đỏ mặt, buông tiếng quát vang, lại xuất chưởng tấn công tiếp, Tư Mã Ngọc Yến cũng chẳng chịu kém, vung chưởng đón tiếp.
    Đằng kia Hồng Phụng đã mất cơ hội hoàn thủ, sắp sửa thua bại đến nơi, Bỗng, Hoàng Phụng và Lam Phụng buông tiếng quát vang tung mình lao vào vòng chiến, Hồng Phụng liền tức cảm thấy sức ép giảm hẳn.
    Sở Thiên Vân liếc mắt nhìn Tư Mã Ngọc Yến, thấy nàng đang đấu ngang ngửa với Hắc Phụng, liệu chừng trong thời gian ngắn khó phân thắng bại, song bên cạnh còn có Ngọc Phụng bang chủ, Bạch Phụng và bốn thị tỳ, khó đảm bảo họ không ra tay, nếu không tốc chiến tốc quyết hậu quả thật khôn lường.
    Hơn nữa, bản thân chàng nội thương chưa bình phục hẳn, lúc này chân khí lưu thông cũng không được suông lắm, nếu cuộc chiến kéo dài hẳn sẽ nguy khốn.
    Sở Thiên Vân trong lúc thoáng phân thần, Lam Phụng buông tiếng quát vang, thừa cơ với chiêu Bách Điểu Triều Phụng vung chưởng bổ vào huyệt ngọc chẩm của Sở Thiên Vân.
    Cùng trong lúc ấy, Hồng Phụng từ bên hông vung chưởng bổ vào cổ tay trái của Sở Thiên Vân, còn Hoàng Phụng thì liên hoàn tung ra năm cước.
    Sở Thiên Vân buông tiếng cười khẩy, thi triển chiêu Huyền Ngọc Tấn Sát, hóa giải hết ba mặt giáp công của Tam Phụng.
    Tiếp theo sau, hai chiêu Ngọc Ánh Tam Di và Kim Đoạn Ngọc Tàn cũng liên tiếp tung ra, chỉ thấy bóng chưởng rợp trời, chưởng kình văng vẳng như kèm theo tiếng sấm rền, Tam Phụng không sao tiến được vào trong vòng ba trượng.
    Trong khi ấy, những người bàng quan thảy đều bàng hoàng ngây ngẩn.
    Tam Phụng cũng chẳng phải tầm thường, tuy Sở Thiên Vân chưởng lực hung mãnh, khiến họ không tiến gần được, song cũng chẳng làm gì được họ.
    Lúc này Bạch Phụng đã gia nhập vào vòng chiến, tiếp tay với Hắc Phụng giáp công Tư Mã Ngọc Yến, ưu thế liền tức nghiêng sang phía Nhị Phụng, Tư Mã Ngọc Yến chỉ còn sức phòng thủ chứ không còn khả năng tấn công nữa.
    Sở Thiên Vân thấy vậy cả giận, cất tiếng huýt dài, tung mình lên cao hơn mười trượng, lượn vòng trên không và hạ xuống rất nhanh như gió cuốn, trong vòng mười trượng hoàn toàn nằm trong bóng chưởng của chàng.
    Tam Phụng chưa bao giờ chứng kiến võ học thế này, trong lúc cấp bách cũng chẳng biết tránh né cách nào, chỉ theo bản năng tự vệ vận hết công lực bình sanh tung ra một chưởng.
    Ngay khi tính mạng Tam Phụng sắp nguy trong khoảnh khắc, bỗng nghe tiếng quát lanh lảnh :
    - Không được sát hại Đường chủ của ta!
    Rồi thì bùng một tiếng vang dội, kèm theo một tiếng thét kinh hãi của một thiếu nữ, một bóng trắng văng bắn đi như diều đứt dây.
    Thì ra Trường Thiên Bích Phụng vừa thấy Tam Phụng lâm nguy, kinh hãi vội lao vào tiếp cứu, bởi nàng đứng ngoài bàng quan nên thấy rõ thân người Sở Thiên Vân ở trên không, nên đã xuất chưởng đánh trúng vào ngực Sở Thiên Vân.
    Do quá bất ngờ và đối phương lại là cao thủ bậc nhất trong võ lâm, thân thủ nhanh không tả, khi Sở Thiên Vân phát giác thì đã không còn kịp tránh né nữa, bèn vội biến chưởng thành trảo, bỏ qua Tam Phụng bên dưới, nhanh như chớp chộp vào Trường Thiên Bích Phụng.
    Ngay khi ấy, chưởng kình của Tam Phụng từ dưới tung lên cũng vừa ập đến, trong tiếng kêu thảng thốt của Trường Thiên Bích Phụng, Sở Thiên Vân đã chộp mất khăn che mặt của nàng, chỉ cách trong đường tơ kẽ tóc đã gây thương tổn đến mặt nàng rồi.
    Đồng thời, Sở Thiên Vân cũng đã bị trúng chưởng của Trường Thiên Bích Phụng và Tam Phụng dưới đất, bóng trắng văng bắn đi chính là Sở Thiên Vân.
    Cùng lúc bị trúng chưởng của bốn cao thủ tuyệt đỉnh võ lâm, lực đạo mạnh mẽ đến dường nào, đừng nói là con người, dù là sắt thép cũng bị đánh cho móp méo.
    Sở Thiên Vân rơi xuống ngoài mười mấy trượng, liên tiếp lùi sau ba bốn bước mới đứng vững lại được, há miệng phún ra ba ngụm máu to, sắc mặt trắng bệch, trong tay nắm chặt khăn che mặt của Trường Thiên Bích Phụng.
    Trường Thiên Bích Phụng cũng đứng thừ ra nhìn Sở Thiên Vân, giờ đây đã không còn khăn che mặt, chỉ thấy nàng xinh đẹp đoan trang, thanh cao thoát tục hệt như Quan Âm Đại Sĩ trong tranh vẽ.
    Bạch Phụng và Hắc Phụng giao đấu với Tư Mã Ngọc Yến lúc này cũng đã dừng tay, Ngũ phụng thảy đều bàng hoàng đưa mắt nhìn Trường Thiên Bích Phụng, như thể muốn tìm kiếm câu trả lời gì đó trên mặt nàng vậy.
    Tư Mã Ngọc Yến thấy Sở Thiên Vân đã thọ thương, vội vàng phi thân đến bên chàng, đỡ lấy người chàng đang chao đảo chực ngã, kinh hoàng đến thốt chẳng nên lời, chỉ nước mắt chảy dài.
    Trường Thiên Bích Phụng thấy vậy, bất giác buông tiếng thở dài ảo não, cúi đầu xuống thấp, bầu không khí cơ hồ chết lặng.
    Sở Thiên Vân đặt tay lên chuôi kiếm như định tuốt ra, song khi thấy Tư Mã Ngọc Yến đang đứng cạnh khóc, lại uể oải buông tay ra, hậm hực quét mắt nhìn nhóm người Ngọc Phụng bang, đặt tay lên vai Tư Mã Ngọc Yến, khẽ nói :
    - Yến muội, ta đi thôi!
    Tư Mã Ngọc Yến lo lắng quét mắt nhìn quanh, đoạn ngoan ngoãn theo Sở Thiên Vân chậm bước đi xuống núi, hồi lâu mới khuất dạng trong rừng.
    Lạ thay, người của Ngọc Phụng bang không ai đuổi theo cả.
    Hồng Phụng trông theo đến khi hai người khuất dạng, bỗng ngoảnh lại hỏi :
    - Bang chủ, giờ chúng ta tính sao đây?
    Trường Thiên Bích Phụng La Ngọc Quyên lặng thinh hồi lâu mới nói :
    - Chúng ta về đi thôi!
    Hắc Phụng vội tiếp lời :
    - Về ư? Bang chủ, vậy đâu được, y đã gỡ khăn che mặt của Bang chủ, Bang chủ lại không địch ý với y, trong lúc nguy cơ đầy rẫy thế này, chúng ta phải giúp y mới đúng, sao thể bỏ đi được? Hơn nữa, nhân phẩm và võ công của y đều hợp với bang quy, bất kỳ gì khác Bang chủ đều có thể trễ nải, nhưng riêng việc này thì chẳng thể chần chừ được, bằng không e sẽ ân hận suốt đời.
    Thì ra Ngọc Phụng bang có một điều bang quy hết sức quái lạ, đó là đối tượng hôn nhân của Bang chủ phải tuổi tác tương đương, võ công cao hơn và chính Bang chủ phải bằng lòng, điều khó khăn nhất là khi giao thủ, đối phương phải gỡ được khăn che mặt của nàng, do đó một khi giữ được chức Bang chủ là việc hôn nhân kể như bị mai một.
    Trường Thiên Bích Phụng khẽ thở dài nói :
    - Nhưng người áo tím kia là một cô gái.
    Hồng Phụng vội tiếp lời :
    - Đó là điều nhỏ, hiện điều quan trọng hơn hết là phải tìm cách cứu giúp y, thương thế của y chẳng nhẹ đâu.
    Trường Thiên Bích Phụng La Ngọc Quyên nghe nhắc liền biến sắc mặt, vội từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn mặt khác đeo vào, quét mắt nhìn mọi người nói :
    - Chúng ta đuổi theo mau!
    Đoạn liền dẫn trước phóng đi, mọi người cũng vội theo sau xuống núi.
    Sở Thiên Vân vịn vai Tư Mã Ngọc Yến băng qua rừng, lên đến một bãi cỏ bằng phẳng, lúc này chàng đã cảm thấy bước chân nặng trịch, bỗng dừng bước nói :
    - Yến muội, chim điêu của Yến muội đâu?
    Tư Mã Ngọc Yến vậy mới nhớ ra, vội chum môi cất lên một tiếng huýt dài, liền thấy một bóng tím từ trên mây bay vút xuống, thì ra con phi cầm tinh khôn và trung thành này luôn ở trên không hộ vệ cho hai người.
    Tư Mã Ngọc Yến quay sang nói :
    - Vân ca, tiểu muỗi đỡ Vân ca lên ngồi trên lưng chim điêu, như vậy chúng ta sẽ đi nhanh hơn nhiều.
    - Ý ngu huynh là muốn Yến muội đi kia!
    - Tiểu muội đi ư?
    Sở Thiên Vân nghiêm giọng :
    - Hiện bốn bề nguy cơ đầy rẫy, hai chúng ta chỉ có thể thoát thân một người, ngu huynh thọ thương trầm trọng, dẫu thoát thân được cũng chẳng ích gì. Vả lại, bọn họ cũng không bao giờ buông tha cho huynh, cho nên chỉ Yến muội mới có thể thoát thân.
    Tư Mã Ngọc Yến khóc òa lên :
    - Không, không, tiểu muội nhất quyết không lìa xa Vân ca!
    Sở Thiên Vân bình thản :
    - Yến muội, ngu huynh cầu xin muội một điều, muội có bằng lòng giúp cho không?
    Tư Mã Ngọc Yến sốt sắng :
    - Tiểu muội sẵn sang, chỉ cần Vân ca không bắt tiểu muội bỏ đi một mình, bất kỳ điều chi tiểu muội cũng bằng lòng.
    - Nếu như điều này quan trọng hơn cả tính mạng ngu huynh thì sao?
    - Tiểu muội không biết, đằng nào tiểu muội cũng không bao giờ rời xa Vân ca.
    - Yến muội chớ vội, có lẽ khi nghe ngu huynh nói xong Yến muội sẽ bằng lòng.
    Sở Thiên Vân thở một hồi đoạn kéo Tư Mã Ngọc Yến ngồi xuống đất, ôn tồn nói :
    - Yến muội có biết đối với hận thù của cha mẹ, phận làm con phải làm sao không?
    - Thù cha mẹ bất cộng đái thiên, đương nhiên là phải báo phục rồi.
    - Nếu không báo phục thì sao?
    - Thì là bất hiếu.
    Sở Thiên Vân mỉm cười :
    - Ngu huynh chính vì hiện thân đang mang huyết hải thâm thù, song ngay cả danh tánh kẻ thù cũng không biết trong khi bây giờ lại thọ trọng thương, e kiếp này sẽ không bao giờ toại nguyện được nữa. Vậy ngu huynh khác nào kẻ trở thành một đứa con bất hiếu. Yến muội có biết ngu huynh sau khi chết sẽ bị mọi người khinh chê nguyền rủa không?
    Tư Mã Ngọc Yến lắc đầu nguầy nguậy :
    - Tiểu muội không biết, xin Vân ca đừng bắt buộc tiểu muội đi một mình.
    Sở Thiên Vân như không hề nghe, nói tiếp :
    - Do đó ngu huynh mong Yến muội hãy đến Không Không đảo ở Đông Hải, báo lại việc này với lão ca ca Không Không Tôn Giả của ngu huynh, nhờ ông ấy đứng ra hoàn thành tâm nguyện này cho ngu huynh, còn về thuốc giải của Dung sư tỷ, Yến muội hãy nói là con Quy Giao đã chạy mất, ngu huynh không đuổi kịp. Ôi! Yến muội hãy đi mau là hơn.
    Ngay khi ấy, từ trong khu rừng bên trái bước ra ba lão nhân tuổi đều trạc ngũ tuần, bên ngực trái người nào cũng có thêu một chiếc kim hoàn to.
    Sở Thiên Vân vội cố đứng lên giục :
    - Yến muội, đi nhanh lên kẻo không còn kịp nữa.
    Tư Mã Ngọc Yến tái mặt, cố kéo lấy Sở Thiên Vân, thút thít khóc nói :
    - Vân ca, tiểu muội… không… không… không…
    Sở Thiên Vân bỗng xô mạnh Tư Mã Ngọc Yến ra, loạng choạng lùi ra sau năm thước, vụt tuốt kiếm dí trước ngực mình, kiên quyết nói :
    - Yến muội nếu không đi, ngu huynh sẽ tự tuyệt ngay!
    Tư Mã Ngọc Yến chẳng ngờ có vậy, hốt hoảng nói :
    - Tiểu muội đi, tiểu muội đi! Vân ca hãy hết sức bảo trọng, tiểu muội nhất định sẽ quay lại ngay…
    - Nhanh lên, ngu huynh sẽ hết sức thận trọng.
    Vừa dứt tiếng, con chim điêu đã khuất dạng trong mây mù.
    Chỉ nghe tiếng khằng khặc cười to nói :
    - Tinh thần xả thân vì người của Sở đại hiệp, lão ô hết sức bội phục.
    Sở Thiên Vân quay phắt lại, chỉ thấy người lên tiếng là lão nhân mặt vàng ệch đứng giữa, cố nén lửa giận nói :
    - Sở mỗ đâu cần tôn giá bội phục.
    Lão nhân mặt vàng chẳng chút tức giận, vẫn cười khằng khặc nói :
    - Thôi được, chúng ta hãy nói ngắn gọn, lão ô là Thiên Hoàn đường chủ Bệnh Di Lặc Tôn Thanh của Kim Hoàn bang.
    Đoạn đưa tay chỉ hai người kia nói tiếp :
    - Vị này là Nhân Hoàn đường chủ Ngô Công Kiếm Công Tôn Hàn, còn vị này là Địa Hoàn đường chủ Huyền Băng Chưởng Tiền Mộc Long, mục đích chúng lão ô đến đây, hẳn Sở đại hiệp đã rõ, nói vắn tắt, chính là muốn mượn tạm Ly Hồn tiêu có việc cần dùng.
    Sở Thiên Vân mắt rực sát cơ, đưa Huyền Ngọc kiếm trong tay lên, lạnh lùng nói :
    - Chỉ cần ba vị tiếp được trường kiếm trong tay Sở mỗ, còn sợ gì không cho mượn?
    Tuy miệng nói cứng như vậy, song chàng tự biết nội thương của mình hết sức trầm trọng, tình thế trước mắt hẳn sẽ dữ nhiều lành ít.
    Bệnh Di Lặc Tôn Thanh sớm biết Sở Thiên Vân thọ thương trầm trọng, sợ kéo dài thời gian sẽ sinh rắc rối, bèn ra hiệu với hai người kia, lập tức cùng lao vào liên thủ giáp công.
    Sở Thiên Vân cắn chặt răng, vung kiếm nghênh chiến, lập tức tiếng binh khí chạm nhau chát chúa, ánh thép chớp ngời.
    Song cuộc chiến diễn ra chưa bao lâu, bỗng nghe một tiếng rú thảm khốc, Ngô Công Kiếm Công Hàn đã bị xuyên thủng một kiếm ngay ngực, chết ngay tức khắc.
    Sở Thiên Vân trước ngực cũng bị Ngô Công Kiếm chém trúng một đường dài mấy tấc, máu chảy ròng ròng và có cảm giác tê ngứa, hiển nhiên trên kiếm có thoa kịch độc.
    Huyền Băng Chưởng Tiền Mộc Lâm bỗng gầm vang, tung ra một chưởng như bài sơn đào hải.
    Sở Thiên Vân huyết khí trào sôi, đã sắp ngất xỉu, đâu còn tránh được nữa, chỉ nghe chàng hự lên một tiếng, văng bắn ra xa hơn ba trượng, miệng phun máu tươi hôn mê bất tỉnh.
    Bệnh Di Lặc kéo tay Huyền Băng Chưởng, hối hả nói :
    - Lục tìm Ly Hồn tiêu mau, muộn e có biến!
    Hai người cùng phi thân đến bên Sở Thiên Vân, vừa định cúi xuống lục soát trên mình chàng.
    Bỗng, một chuỗi cười to vang lên từ trên một ngọn cây to gần đó, vừa dứt tiếng cười, hai người nhẹ nhàng đáp xuống.
    Hai người này đều là nhân vật lừng danh trên giang hồ, lão nhân mập lùn là Thổ Diêm La Độc Cô Phương, lão nhân gầy guộc là Câu Hồn Hoạt Thi Âu Dương Văn.
    Hai người cùng cười sắc lạnh nói :
    - Hai vị đắc thủ rồi phải không?
    Đó vốn là những lời chế nhạo, bởi họ ở trong bóng tối trông thấy rất rõ ràng, Bệnh Di Lặc và Huyền Băng Chưởng chưa kịp lục soát trên mình Sở Thiên Vân.
    Vừa dứt lời, Thổ Diêm La đã như quả cầu thịt lăn nhanh về phía Sở Thiên Vân.
    Bệnh Di Lặc và Huyền Băng Chưởng cùng quát to :
    - Đứng lại!
    Tiếng quát vừa dứt, gần đó lại có một giọng sắc lạnh nói :
    - Bảo vật võ lâm, ai gặp cũng có phần!
    Liền tức lại có nhiều bóng người phóng đến, họ đều là nhân vật có tiếng tăm trên giang hồ, gồm có Man Thiên Thủ Ngôn Vô Kỵ, Hủ Nho Thường Tam Lan, Trường Đoản Nhị Bửu lão đại Chu Thìn và lão nhị Châu Đoản, Tán Hoa sư thái…
    Ngoài ra còn có hơn hai mươi người chưa hiện thân phận, kẻ trùm đầu phủ mặt, người khăn lụa che giấu diện mạo, song qua thân pháp chứng tỏ thảy đều là cao thủ bậc nhất trong võ lâm.
    Ngay lập tức, tình thế trở nên vô cùng phức tạp, theo lẽ tự nhiên hình thành một vòng tròn to vây quanh Sở Thiên Vân đang hôn mê nằm trên đất, mọi người cùng gờm nhau, cục diện trở nên cô đọng.
    Thời gian chậm chạp trôi qua trong căng thẳng, ai cũng muốn tranh trước ra tay đoạt lấy Ly Hồn tiêu trong mình Sở Thiên Vân, nhưng không người nào dám ra tay trước.
    Lúc này trời đã về đêm, mây đen rợp trời, mưa bắt đầu rơi.
    Mưa mỗi lúc càng to, nước đọng trên mặt đất gần cả thước, mọi người đều ướt sượt, nhưng không người nào bỏ đi, vẫn chú mắt nhìn vào Sở Thiên Vân.
    Sau một hồi thấm nước mưa, Sở Thiên Vân dần hồi tỉnh, chàng nhanh chóng hiểu rõ tình thế trước mắt, biết mình hiện đang nằm trong vòng vây, đành nằm yên nhắm mắt bất động chờ thời cơ.
    Bỗng, dưới sự phủ che của bóng tối và cơn mưa xối xả, một bóng người chầm chậm di chuyển về phía Sở Thiên Vân, khi mọi người phát giác thì bóng người ấy đã đến cách Sở Thiên Vân ba thước, đưa tay rút ra một cây ngọc tiêu xinh xảo, rồi thì tung mình phóng vút đi.
    Chỉ nghe tiếng quát tháo vang lên cùng khắp, đồng thời chưởng kình như vũ bão từ bốn phương tám hướng ập đến, bóng người ấy liền bị đánh văng trở vào giữa, trong tiếng rú thảm khốc đã trở thành một khối thịt nhầy nhụa, máu tươi phún đầy mình Sở Thiên Vân và Ly Hồn tiêu rơi ngay bên cạnh chàng.
    Mọi người cũng bị chưởng lực phản chấn lùi sau một bước, hiện trường trở nên tĩnh lặng như trước.
    Thời tiết Giang Nam rất khó lường, mưa to vừa dứt, mây đen liền tan đi, vầng trăng khuyết xuất hiện, trong sáng như nước.
    Thì ra người vừa bị đánh chết là Hủ Nho Thường Tam Lan.
    Bỗng, Sở Thiên Vân buông tiếng thở dài trầm lặng, từ từ mở mắt ra, gắng sức ngồi dậy, khóe môi vẫn không ngừng rỉ máu.
    Khi phát hiện có tử thi bên cạnh, chàng bất giác ngẩn người, nhưng khi nhìn ngọn Ly Hồn tiêu nằm bên cạnh, chàng liền vỡ lẽ, bèn nhặt lấy tiêu cất vào mình, lạnh lùng quét mắt nhìn quanh.
    Sợ cũng chẳng ích gì, bởi đằng nào chàng cũng không thể sống qua khỏi đêm nay nữa rồi.
    Mọi người đưa mắt nhìn Sở Thiên Vân bỏ Ly Hồn tiêu trở vào trong lòng, bất giác đều chầm chậm đưa song chưởng lên và tiến tời ba bước.
    Sở Thiên Vân nhặt lấy thanh Huyền Ngọc kiếm vấy máu, dùng kiếm chỏi đất thay gậy, gắng sức đứng lên, từ từ tra kiếm vào bao, đoạn chậm chạp bước đi.
    Chàng đi rất chậm, nhưng trong người toát ra một chính khí chí đại chí cương, khiến mọi người chẳng hiểu sao đều buông song chưởng xuống, đứng thừ ra nhìn chàng.
    Khi Sở Thiên Vân đi đến giữa Bệnh Di Lặc và Huyền Băng Chưởng, hai người không tự chủ được nghiêng người tránh ra một lối đi động tác hết sức tự nhiên.
    Ngay khi ấy, từ nơi xa bỗng vang lên một tiếng huýt dài đinh tai, khiến mọi người thảy đều giật mình, nhờ vậy cũng tỉnh táo khá nhiều.
    Chỉ thấy Bệnh Di Lặc hai tay mười ngón như móc câu, nhanh như chớp chộp vào lòng Sở Thiên Vân, đồng thời Huyền Băng Chưởng cũng với chiêu Lực Phách Hoa Sơn bốt vào thiên linh Sở Thiên Vân.
    Những người khác thấy vậy, liền tức buông tiếng thét vang, cũng xuất thủ tấn công.
    Man Thiên Thủ Ngôn Vô Kỵ đứng gần hơn hết, với chiêu Hoạch Địa Vi Lao bổ vào cổ tay Bệnh Di Lặc, nếu Bệnh Di Lặc mà không rụt tay về, tuy có thể đoạt được Ly Hồn tiêu nhưng tay phải ắt cũng khó thể giữ nguyên vẹn, đắn đo trong chớp mắt, đành rụt nhanh tay về.
    Còn một chưởng của Huyền Băng Chưởng cũng bị phi hoa của Tán Hoa sư thái buộc phải triệt chiêu tự bảo vệ.
    Lúc này Thổ Diệm La nhanh như chớp lướt đến bên cạnh Sở Thiên Vân, với chiêu Diệp Đê Thâu Đào (Trộm Đào Dưới Lá), từ bên hông chộp vào trước ngực Sở Thiên Vân.
    Ngờ đâu sau lưng bỗng vang lên một tiếng quát to :
    - Thổ lão nhi gượm đã, hãy còn mỗ đây nữa!
    Dứt lời người đã đến nơi, Chu Thìn hai ngón trỏ giữa chớp nhoáng điểm vào huyệt ngọc chẩm sau ót Thổ Diêm La, giữ mạng là hơn, Thổ Diêm La đành phải hồi chiêu tự cứu.
    Vừa lúc ấy Câu Hồn Hoạt Thi Âu Dương Văn lướt đến, thấy đại ca Thổ Diêm La sắp đắc thủ lại bị người xen vào cản trở, liền phừng lửa giận buông tiếng quát vang, với chiêu Lực Bổ Hoa Sơn bổ thẳng vào Chu Thìn.
    Nhưng Trường Đảo Nhị Bửu xưa nay không bao giờ rời xa nhau, có trường là phải có đoản, nên khi Câu Hồn Hoạt Thi chiêu vừa xuất đến giữa chừng, chợt cảm thấy có một luồng khí lạnh từ ngang bên điểm huyệt Tiếu yêu, vội triệt chiêu quay người, tiếp chiêu với Chu Đoản.
    Mấy mươi cao thủ khác cũng đều kẻ tranh người cản, chia nhau giao chiến ác liệt.
    Ngay lập tức cát đá tung bay mù mịt, ánh đao bóng kiếm rợp trời, chưa đầy thời gian một tuần trà sau đã có mười mấy người tử thương ngã gục trên mặt đất. Tiếng quát tháo giận dữ, tiếng gào rú thảm khốc vang lên liên hồi, tình hình hết sức hỗn loạn.
    Thốt nhiên, một tiếng quát vang lên :
    - Tất cả dừng tay ngay!
    Tiếng quát hệt như tiếng sấm rền, khiến mọi người đều đinh tai nhức óc, đầu choáng mắt hoa.
    Rồi thì, một người kinh hoàng la lên :
    - Thiên Ngoại Huyết Ma!
    Bốn tiếng Thiên Ngoại Huyết Ma còn khủng khiếp hơn tiếng quát vừa rồi, khiến mọi người giật mình bừng tỉnh, thảy đều mặt mày tái ngắt, như thể tội phạm bị tuyên án tử hình, thậm chí không đủ can đảm đào tẩu.
    Mọi người quay lại nhìn, chỉ thấy đứng cách không xa là một lão nhân người cao trượng hai, mình mặc áo dài xám, tóc bạc râu đỏ, hai mắt sâu hoắm và sáng quắc, chính là Thiên Ngoại Huyết Ma đã vắng bóng giang hồ gần ba mươi năm qua.
    Thiên Ngoại Huyết Ma với ánh mắt sắc lạnh lần lượt quét nhìn từng người, đoạn lại lạnh lùng quát :
    - Ly Hồn tiêu ở trong tay người nào, trao ra đây mau!
    Nhắc đến Ly Hồn tiêu, mọi người mới sực nhớ đến Sở Thiên Vân, liền đưa mắt tìm kiếm, nhưng đâu còn bóng dáng Sở Thiên Vân đâu nữa.
    Huyền Băng Chưởng Tiền Mộc Lâm gom hết can đảm tiến tới khom mình cung kính nói :
    - Khải bẩm lão tiền bối, chủ nhân Ly Hồn tiêu đã thừa lúc mọi người giao chiến trốn đi mất rồi!
    Thiên Ngoại Huyết Ma trầm giọng :
    - Ngươi nói thật chứ? Coi chừng lão phu lột da ngươi đấy!
    Mọi người vội đồng thanh nói :
    - Sự thật quả đúng như vậy!
    Thiên Ngoại Huyết Ma bán tín bán nghi quét mắt nhìn mọi người, thấy sắc mặt họ tuy không bình thường, nhưng không hề có vẻ dối trá, đoạn mới cười gằn nói :
    - Cho các ngươi thời hạn ba tháng, phải tìm cho ra Ly Hồn tiêu, ba tháng sau lão phu sẽ trở lại Trung Nguyên, đến khi ấy mà các ngươi không hiến ra được Ly Hồn tiêu, hừ… lão phu sẽ lấy mạng chó các ngươi.
    Không một ai dám lên tiếng chống đối, thảy đều riu ríu vâng dạ và thoái lui ra sau.
    Chẳng mấy chốc mấy mươi cao thủ vang danh võ lâm đã lui lủi bỏ đi sạch. Thiên Ngoại Huyết Ma quét mắt nhìn quanh, bỗng buông tiếng cười đầy ngạo nghễ, đoạn tung mình lên không, lướt đi như một cánh chim to, thoáng chốc đã mất dạng.
    Hồi 3

    Liên kết : Mua cặp da nam công sở mẫu mã đẹp tại Hà Nội

Chia sẻ trang này